Thursday, April 9, 2020

Thơ Lê Văn Trung - Vần T 3

Thế Rồi Tôi Tiễn Tôi Đi - Theo Em Mùa Đông - Thi sỹ - Thi Sĩ Kẻ Hành Hương Không Mệt Mỏi – Thi Sĩ Và Hoa Hồng - Thì xót gì ngươi thời nhiễu nhương - Thiên thu – Thiết tha - Thơ - Thơ bốn câu - Thơ Bùi Giáng - Thơ tình - Thời gian nhìn lại - Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh - Thơ bốn câu - Thơ buồn chảy một dòng trôi (2 bài) – Thơ Chìm Trong Nỗi Đợi Chờ - Thơ cho người đã đi xa - Thơ Đề Trên Bục Cửa – Thơ Em Và Tôi - Thơ HaiKau - Thơ một dòng trôi - Thơ thơ - Thơ Tôi Là Giọt Lệ Người Trăm Năm - Thơ Của Ngói - Thơ Hoa Và Em - Tiếng khóc tiếng cười - Tôi Chiếc Lá Vàng Rơi Mùa Thu Trước – Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ - Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ – Trích Thơ Của Ngói  


THẾ RỒI TÔI TIỄN TÔI ĐI
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một vùng tịch mịch tôi về một tôi
Nằm nghe gió hú ven đồi
Lá rơi còn nhắn lại lời thiên thu

Rằng trời và đất xa nhau
Từ trong tro bụi nhuộm màu chia tan
Rằng từ kim cổ càn khôn
Trần gian là mộng phù vân ảo huyền

Sống là tiếp cuộc hành hương
Về bên kia cõi điêu tàn quạnh hiu
Đi là về với cô liêu
Là về chìm dưới bóng chiều vô biên

Hư vô cố quận là miền
Là hoang vu bến, là mênh mông bờ
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một chiều sương rụng trắng đầy hồn thơ.
                              Lê Văn Trung


Thế Rồi Tôi Tiễn Tôi Đi

Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một vùng du tịnh tôi về phương tôi
Nằm nghe gió hú ven đồi
Lá rơi còn nhắn lại lời tương giao
Rằng trời và đất bên nhau
Từ trong tro bụi vốn màu không tên
Rằng từ kim cổ mông mênh
Chảy trôi bao kiếp lênh đênh mộng trường
Sống là tiếp cuộc hành hương
Đẹp như máu lệ trên đường hiến dâng
Đi về trong giọt chuông ngân
Biển dâu vỡ sóng trong ngần cõi riêng
Hư vô cố quận là miền
Mây bay tâm nở bên triền vô vi
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một chiều sương rụng trắng đầy hồn thơ
Lê Văn Trung


THEO EM MÙA ĐÔNG
Để sóng tình tôi mỏi mạn thuyền
Vỗ mãi vào bờ tôi chùng lặng
Câu thơ chìm nổi cuộc tình duyên

Em về thao thiết từng câu hát
Tiếng hát rơi mù trong nhớ nhung
Cho sóng bờ xa còn xao xác
Cho lá mùa xanh vội úa vàng

Mùa nối mùa trôi sầu lớp lớp
Sao còn ngồi đợi giữa chiêm bao
Em gửi theo chiều đau tiếng hát
Để tình ngàn dặm nhớ thương nhau

Em gửi theo chiều đau tiếng hát
Gửi gì trong gió lẫn trong sương
Câu thơ dang dỡ nghìn cung bậc
Thành mây bay trắng trời muôn phương

Em chở mùa đông về theo gió
Em gọi mùa đông về trong mưa
Nhuộm cả nỗi buồn đau tóc rối
Nhuộm cả tình tôi vàng cơn mơ.
                             Lê Văn Trung 



THI SỸ
Hỡi thi sỹ!
Kẻ muôn đời vô sản
Kẻ mỉm cười cô độc giữa nhân gian
Kẻ chối bỏ
Kẻ kiếm tìm
Kẻ khát vọng
Kẻ nhân danh địa ngục lẫn thiên đàng.
Lê Văn Trung



THI SĨ, KẺ HÀNH HƯƠNG KHÔNG MỆT MÕI
Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương kiên trì trên đường kiếm tìm sự thật
Giữa cõi nhân gian phiền muộn này
Dẫu biết rằng ngôi đền Thánh còn xa tít phía chân trời hoang phế
Và tượng Thánh bao dung nghìn năm còn nhìn nhân gian qua bao phép màu dâu bể
Còn những lời kinh hóa thạch thuở hồng hoang
Những bụi tro còn cháy giữa điêu tàn
Vẫn tỏa sáng ánh hào quang vạn pháp
Hỡi thi sĩ!
Người là kẻ hành hương đi chưa bao giờ tới
Đi như là một khát vọng vô biên
Đi như là không thể một giây phút lãng quên
Ở phía trước là bờ
Còn mịt mù xa hút
Mà gần gủi sát na
Là vô thủy vô chung
Là sương khói quê nhà
Ở phía trước là bờ
Khai lộ dòng giải thoát
Người
Kẻ hành hương kiếm tìm sự thật nằm nghìn năm dưới lớp trầm tích hổn mang
Người
Làm thơ như kẻ ra đi là khởi điểm quay về
Ngôi đền Thánh là trái tim bất tử
Là thiên thu là mật ngữ diệu ngôn
Là uyên nguyên thắp ngọn lửa linh hồn
Người đi mãi
Chưa bao giờ dừng lại
Có hay chăng thiên thu là thực tại vĩnh hằng.
Lê Văn Trung
12. 10. 19


THI SỸ VÀ HOA HỒNG

Ôi thi sỹ!
Kẻ hành hương cô độc trên dặm trường đi tìm CÁI ĐẸP
Chân thiện mỹ
Người đi ngang qua cuộc đời này
Bằng đôi chân của Thiên Sứ
Và linh hồn Thượng Đế
Người đi trong vô vọng đau thương
Và hạnh phúc rạng ngời
Tuyệt vọng và hy vọng
Xót xa và hân hoan
Tiếng gọi của CÁI ĐẸP réo gào vô tận
Và CÁI ĐẸP bừng lên trong NHAN SẮC EM
Thiên thu bất diệt
Tiếng gọi của TỰ DO và VĨNH HẰNG
Người sẽ đi cho đến khi khô kiệt giọt máu cuối cùng
Người sẽ đi cho đến khi thịt xương tan hòa tro bụi
Và EM thấy chăng
Hỡi NHAN SẮC hiễn linh
Nơi giọt máu khô bầm
Nơi nhúm bụi tro tàn tạ
Một NỤ HỒNG rực rỡ tỏa hương.
                  Lê Văn Trung

THƠ BỐN CÂU

1/

em kiêu hãnh như thánh thần quỉ dữ
ta thu mình cam phận một chiên ngoan
ăn trái cấm là ươm mầm nguyên tội
buộc đời nhau trọn kiếp mấy điều răn.

2/

khi chết đuối giữa trùng trùng dâu bể
ta bỗng nghe lời hát của trăng sao
chút tro bụi dẫu vô cùng nhỏ bé
còn bay lên, bay tít tận trời cao.

3/

đừng vội vã, mùa hoa tình chưa nở
cứ hẹn hò cho chín một màu thu
dẫu khát cháy da, dẫu thèm đói lã
ta sợ tình nở sớm sẽ phai màu.

4/

tôi thở dốc đứng nhìn tôi kinh hãi
vực đời sâu hun hút gọi tôi về
ôi máu tang thương đỏ chiều mộ địa
cõi nhân gian chìm khuất đáy u mê.

5/

em lạc lõng giữa trùng vây bóng tối
ta ngu ngơ tìm khắp chốn thiên đường
ai nào biết trong niềm tin thống hối
trái tim người tàn lạnh lửa yêu thương.
Lê Văn Trung

THÌ XÓT GÌ NGƯƠI

THỜI NHIỄU NHƯƠNG

 

Có lẽ đời không còn manh chiếu
Ta nằm ngủ đất tắm sương thôi
Nghìn năm đá núi mù mưa nắng
Thì sá gì ta nửa cuộc đời

Ở đây nhân thế đầy mẽ hoặc
Còn tiếc chi ta một tiếng cười
Ở đây nhân thế đầy gian dối
Thì trảch chi ta còn hổ ngươi

Tay bưng chén rượu chưa đành uống
Tiếc những ngày xanh buổi thiếu thời
Tiếc những lòng xuân chưa kịp mở
Những lời run rẩy của đôi môi

Tiếc những vòng tay buông hờ hửng
Thả chút mây tan ở cuối trời
Tiếc những mùi hương đêm nguyệt nở
Vội chìm trong những giấc mơ phai

Em hỡi, đêm nay trời lạnh lắm
Lá rừng thay chiếu ta nằm mơ
Mơ thấy một ngày trên mặt đất
Tay vung gươm tay vẫy ngọn cờ

Mơ thấy một đêm mồng một tết
Đốt trầm khai bút mấy vần thơ
Mơ thấy em y trang thục nữ
Kéo tình ta dệt những đường tơ

Ta mơ, đã biết là mơ hão
Trời đất thay ngôi đổi chủ rồi
Máu xương cũng phí hoài xương máu
Ta tiếc cho đời ta cạn đời

Hồn ta như cổ đền hoang phế
Ngói vỡ tường rêu gió xác xơ
Gỏ cửa trăm lần cửa không mở
Chữ ai đề vội nấm mồ sơ

Cho dẫu đời không còn manh chiếu
Này tên hàn sĩ ngươi nhớ chăng
Ngày xưa có kẻ qua sông Dịch
Thì xót gì ngươi thời nhiễu nhương
Lê Văn Trung

THIÊN THU
Những rong rêu trên đền tháp ngàn năm
Cho tôi tạc bức tượng đài lên đá
Đá Thiên Thu vỡ lệ khóc Vô Cùng

Xin gom hết những hoàng hôn trên mắt
Những sương rơi lên tóc nhuộm hương chiều
Cho tôi vẽ thành bức tranh tuyệt bích
Khung vải tình da thịt của thu phai

Xin gom hết tiếng thì thầm của gió
Của hư vô, của hố thẳm, diệu kỳ
Cho tôi gõ vào mây lời nhã nhạc
Lời của trùng lai hội ngộ, của chia ly

Xin gom hết, như một niềm khổ nạn
Tôi trở về ngồi mộng giữa hoang vu
Trăm năm nhau là trăm mùa trăng khuyết
Không ai về nhỏ lệ khóc thương đau.
                        Lê Văn Trung

 THIẾT THA
Cho tôi tìm lại con đường
Ngày xưa mẹ gánh nỗi buồn qua sông
Cho tôi một tối mùa đông
Chén tình rót cạn nỗi lòng bể dâu

Cho tôi lại mối tình đầu
Mười lăm năm dẫu nát nhàu thanh xuân
Cho tôi xin chỉ một lần
Tôi về tắm gội giữa lòng anh em.
Lê Văn Trung

THƠ
*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=18202


Thơ như hương tỏa vào trong gió
Và gió bay mù trời viễn phương
Hương ơi áo mỏng mềm da lụa
Thơ chảy mềm thơm môi nguyệt rằm

Em khoát trầm hương bay trong mơ
Em trải lòng nhung mượt như thơ
Hương ơi tóc ủ nồng hương mật
Tóc ơi sương ủ nồng sương mơ

Em về nắng ngọc thơ như ngọc
Em đi thơ vàng thơ như trăng
Ai biết trăm năm hồn khuê nữ
Thơ còn vương tình thơ chưa vàng

Thơ như hương quyện vào hồn sương
Ôi mắt người chìm mây hoàng hôn
Tôi ngồi nghe tiếng thơ tan nhẹ
Vào cõi tình xưa, em biết không ?
                             
Lê Văn Trung

THƠ BÙI GIÁNG
Kính viếng nhà thơ Bùi Giáng

“lá hoa cồn” nọ bây giờ
Nửa hồn phố thị, nửa bờ non xa
Nguồn mưa dội xuống giang hà
 “ngàn thu rớt hột” “màu hoa trên ngàn”.
(Cát bụi phận người) - Lê văn Trung


THỜI GIAN NHÌN LẠI
Tặng Hiệp
Sáu mươi năm những bọt bèo vô nghĩa
Câu thơ nào em viết xuống đời anh
Xin đủ ấm một góc chiều mộ địa
Anh nằm nghe lá úa rụng bên mình

Sáu mươi năm anh kiếm tìm kiệt sức
Vòng tay em nương bóng ngã bên thềm
Xin ngủ với giấc mơ buồn sương đục
Màu thiên thu trắng lạnh cả vô biên

Sáu mươi năm anh bới cào bật máu
Đất đá vô tâm rách xước thịt da
Cành truân chuyên dòng đời xin trú đậu
Đêm đông buồn gió lạnh cuối trời xa

Sáu mươi năm chiếc thuyền nan mỏng mảnh
Những dòng sông những bến lạ chia lìa
Em thả nhẹ chiếc neo chiều cuối bãi
Khói mờ giăng rười rượi mấy bờ khuya
Sáu mươi năm căm căm mùa gió bấc
Giọt rượu nào em nhỏ xuống ly không
Vừa đủ ấm như một dòng nước mắt
  Hạnh phúc nào cũng ngấm mặn long đong

Cõi thiên địa càn khôn nào vô hạn
Xin cùng tôi đi tới tận không cùng
Dẫu già cỗi trái tim leo lắt sáng
Vệt hào quang từ nguồn cội đau thương.
12 . 2004 (Cát bụi phận người)
Đồng Nai những ngày bạo bệnh

THÔI KHÓC CƯỜI CHI CUỘC TỬ SINH
 
Ta về níu gọi cơn mơ cũ
Nghe tiếng chim kêu hạ cuối vườn
Mảnh gương ngày ấy vùi trong đất
Cùng ta soi lại dấu tang thương
Ta về tay vịn rêu bờ giếng
Thấy bóng mây mù trong đáy sâu
Bay mãi còn ta sầu đứng ngóng
Ôi mây ngày cũ bay về đâu?

Ta về. Câu hát người quên, sót
Bỏ lại bên thềm xưa úa phai
Con dế vô tình đem câu hát
Ru thành bi khúc khóc thiên tai

Ta về đi lại con đường cũ
Tìm dấu chân người trên lối xưa
Chợt thấy lòng mình như cỏ dại
Đìu hiu vàng úa lạnh đôi bờ


Ta về khi bóng chiều đang xuống
Hãy thức cùng ta giun dế ơi
Bí tích hồi sinh từng giọt máu
Bí tích nào rữa sạch thương đau

Ta về đánh thức niềm quên lãng
Hãy khóc lên nào sỏi đá ơi
Nhân thế mịt mù cơn nhiễu loạn
Giọt lệ khô bầm trong mắt ai

Ta về chơi cuộc cờ thương hải
Xé lụa phù hoa vá cuộc tình
Ta về vẽ bức tranh vân cẩu
Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh.
Lê Văn Trung

THƠ BỐN CÂU

1/

em kiêu hãnh như thánh thần quỉ dữ
ta thu mình cam phận một chiên ngoan
ăn trái cấm là ươm mầm nguyên tội
buộc đời nhau trọn kiếp mấy điều răn.

2/

khi chết đuối giữa trùng trùng dâu bể
ta bỗng nghe lời hát của trăng sao
chút tro bụi dẫu vô cùng nhỏ bé
còn bay lên, bay tít tận trời cao.

3/

đừng vội vã, mùa hoa tình chưa nở
cứ hẹn hò cho chín một màu thu
dẫu khát cháy da, dẫu thèm đói lã
ta sợ tình nở sớm sẽ phai màu.

4/

tôi thở dốc đứng nhìn tôi kinh hãi
vực đời sâu hun hút gọi tôi về
ôi máu tang thương đỏ chiều mộ địa
cõi nhân gian chìm khuất đáy u mê.

5/

em lạc lõng giữa trùng vây bóng tối
ta ngu ngơ tìm khắp chốn thiên đường
ai nào biết trong niềm tin thống hối
trái tim người tàn lạnh lửa yêu thương.
Lê Văn Trung

THƠ BUỒN CHẢY MỘT DÒNG TRÔI
Nỗi buồn tô nhẹ lên môi
Tôi phơi xác lá hồn tôi chớm vàng

Sông người chảy một dòng trăng
Tóc người lạnh một hồn sương nguyệt rằm
Tình tôi chùng phím huyền cầm
Tay người thả một nhánh trầm hương bay
Về đây với hội hoa này
Áo người mỏng quá mộng bày dưới hoa
Này đây nhung gấm lụa là
Này đây mắt ngọc môi ngà bừng hương
Này đây da thịt là sương
Là mây ảo mộng là trường giang mơ

Nỗi buồn tôi trải lên thơ
Bước chân tình động đôi bờ nhân gian
Về đây mở hội hoa vàng
Môi thơ nhã nhạc tiếng hoàng hạc vang

Nỗi buồn tôi chảy như trăng
Về thiên thu đợi về trăm năm chờ
Nỗi tình em chải lên thơ
Hồn tôi bỗng rụng sững sờ cùng hoa

2.
Mây cao - nắng thấp - rừng xa
Có con chim lạ bóng nhòa trong sương
Bay từ mù mịt thiên đường
Về ngang qua cõi trần gian muộn phiền

Về ngang qua cõi tình em
Tiếng kêu đứt ruột cuối ghềnh tịch liêu
Gió mùa thiên cổ về theo
Thổi rơi rụng nỗi đìu hiu xuống đời
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Bóng em chìm bóng trăng đồi nhuộm sương
Có người rẽ một dòng trăng
Vén màu mây cũ tìm hương tóc huyền

Mới hay tình một dòng quên
Mùi hương tóc ướp trong miền chiêm bao
Có con chim lạ bay vào
Giấc mơ thành giọt lệ trào trong thơ.

3.

Có người từ cõi tình xưa
Ngồi trong động vắng chép tờ hoa tiên
Lệ nhòa trang giấy đầy trăng
Lệ thơm mùi cỏ lệ vàng màu thu.

4.
Mất nhau từ mộng ban đầu
Lạc nhau từ buổi phai nhàu giấc mơ
Em về ướp nắng vào thơ
Ướp mây vào nỗi đợi chờ mông mênh
Sông buồn chảy một dòng quên
Tôi buồn chảy một bờ riêng phận người.

5.
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mai em ra đứng bên trời trông theo
Lênh đênh là nỗi bọt bèo
Vô biên là cõi, đìu hiu là miền

6.

Có tôi ngồi gọi tên mình
Nghe như tiếng mõ hồi kinh nguyện cầu
Vén màu mây bạc tìm nhau
Thấy trong mây một niềm đau úa vàng.
Giọt sương tiền kiếp chưa tan
Hóa thân thành giọt lệ hoàng hôn rơi
Sông buồn chảy một dòng thôi
Tôi buồn chảy vạn dòng trôi cõi người.

7.
Ai về phương ấy xa xôi
Nhắn giùm tôi hỏi mây trời còn bay?
Người đồi Tây ngóng non Đoài
Tình phơi áo mỏng vàng phai sương chiều.

8.

Con đò xưa vẫn còn neo 
Bờ xa mông quạnh nằm hiu hắt chờ
Ai về tôi gửi câu thơ
Gửi trăm năm một giấc mơ ảo huyền
Nhắn người xưa , cuộc tình duyên
Xem như lá rụng hoa tàn vườn thu.

9.
Sông trôi một giải sa mù
Trà Giang trắng lạnh nhuốm màu bạch vân
Có người ngồi bến trăm năm
Mái chèo khua mãi vào thăm thẳm chiều

10.
Nhớ người xưa nắng vàng thêu
Nhành hoa nở đóa mỹ miều áo hoa
Những dòng thơ chảy như tơ
Tóc bay rối cả giấc mơ hoang đường

11.
Bóng ai chìm khuất trong sương
Chìm trong tôi một dòng buồn mênh mang
Bóng người hay bóng sương tan
Cuối trời hư ảo tận ngàn trùng mơ

12.
Có vành trăng chếch non xa
Tương tư mắt ngọc môi ngà buồn tênh
Rồi trăng rụng xuống một mình
Trôi theo suối vắng lênh đênh bóng mờ.

13.
Hoa xưa cũng rụng ven bờ
Hương xưa còn đọng cành trơ lá vàng
Người từ cõi mộng về ngang
Nhặt câu thơ úa đã bầm xác hoa.

14.
Có đàn chim hạc bay qua
Thả rơi tiếng lệ nhạt nhòa trong sương
Chảy về đâu một màu trăng
Bay về đâu? Bóng hạc vàng! Lầu không!

15.
Nhớ người? Hay nhớ vầng trăng
Mang mang sầu tự ngàn năm dội về
Bên trời mây trắng còn bay
Phù vân thiên cổ cuộc này là chung.

16.
Mai sau mở hội tương phùng
Mở trang Kiều đọc đoạn trường nhớ nhau
Tôi về, ngõ trước, vườn sau
Bướm vàng với đóa hoa sầu còn tươi

17.
Rót trăm năm chén ngậm ngùi
Rót hiu hắt một nụ cười lệ phai
Em là ai? Em là ai?
Hồn tôi chén rượu đã đầy lại vơi

18.

Thơ buồn chảy một dòng trôi
Tình em là rượu nồng môi ái tình
Rượu từ cõi nhớ nguồn quên
Năm mươi năm chảy bập bềnh câu thơ

19.
Hỏi mây phiêu lãng giang hà
Đi là cõi mộng về là chiêm bao
Người đành quên chuyện trước sau
Áo bay từ buổi qua cầu, còn vương.

20.
Hình như chiếc áo người buồn
Không trôi mà mãi ngập ngừng bờ xa
Có người nhặt áo đề thơ
Thấy trong áo ấy một tờ thư xanh

21.
Thì xa, thôi thế, cũng đành
Còn đây áo lụa để dành mùi hương (*).

22.

Không là sóng lệ Tầm Dương
Không là chén rượu quỳnh tương mặn nồng
Vì đâu chiếc áo người buồn
Để rơi tiếng thở dài trong bóng chiều.

23.
Có người trên bến Tịch Liêu
Đưa tay vớt một cánh bèo còn xanh
Cúi nhìn màu của thanh xuân
Mà đau từng nỗi phai tàn bể dâu.

24.
Sao xưa khi bước qua cầu
Mà không gạt lệ quay đầu tìm nhau
Để bay chiếc áo phai nhàu
Gửi gì trong áo mà đau lòng này!

25.
Ba trăm năm! Lễ hội này
Tay cầm chéo áo mà say hương người
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mộng phù vân mãi bên trời còn bay.

26.

Chén quỳnh tương rót cho đầy
Lòng chưa uống cạn mà ngây ngất buồn
Sông ơi nước chảy mấy dòng
Bờ Tây ai gọi bờ Đông ai chờ?

27.
Có con chim lạ bay về
Thất thanh tiếng lạc rụng bờ hư không
Có người rẽ một dòng sương
Tìm trong cỏ úa dấu bàn chân rêu.

28.
Lật cổ thư đọc trang Kiều
Mới hay thiên hạ còn nhiều nỗi đau
Có vầng trăng suốt đêm thâu
Cứ chênh chếch bóng giang đầu mù sương

29.
Vô thanh là tiếng đoạn trường
Hoang vu một cõi nhân gian ngậm ngùi
Ai về xin nhắn giùm tôi
Tàn cơn dâu biển lệ người còn xanh?

30.
Lạc nhau cuối bãi đầu ghềnh
Tìm nhau đâu nữa cõi mênh mông chiều
Nhặt từng chiếc lá vàng rơi
Chép câu thơ, thả bên trời, gió bay.

31.

Còn tôi , một hạt bụi này
Nấm mồ thiên cổ người xây lệ tình.

                         Lê Văn Trung
 (*) Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
    Xếp tàn y lại để dành hơi.
   (Vua Tự Đức)


THƠ BUỒN CHẢY MỘT DÒNG TRÔI

(Trích thơ của Ngói, bài cuối)

1/ 1*

Nỗi buồn tô nhẹ lên môi
Tôi phơi xác lá hồn tôi chớm vàng
Sông người chảy một dòng trăng
Tóc người lạnh một hồn sương nguyệt rằm
Tình tôi chùng phím huyền cầm
Tay người thả một nhánh trầm hương bay

Về đây với hội hoa này
Áo người mỏng quá mộng bày dưới hoa
Này đây nhung gấm lụa là
Này đây mắt ngọc môi ngà bừng hương
Này đây da thịt là sương
Là mây ảo mộng là trường giang mơ
Nỗi buồn tôi trải lên thơ
Bước chân tình động đôi bờ nhân gian
Về đây mở hội hoa vàng
Môi thơ nhã nhạc tiếng hoàng hạc vang
Nỗi buồn tôi chảy như trăng
Về thiên thu đợi về trăm năm chờ
Nỗi tình em chải lên thơ
Hồn tôi bỗng rụng sững sờ cùng hoa

6/19*

Mây cao - nắng thấp - rừng xa
Có con chim lạ bóng nhòa trong sương
Bay từ mù mịt thiên đường
Về ngang qua cõi trần gian muộn phiền

Về ngang qua cõi tình em
Tiếng kêu đứt ruột cuối ghềnh tịch liêu
Gió mùa thiên cổ về theo
Thổi rơi rụng nỗi đìu hiu xuống đời
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Bóng em chìm bóng trăng đồi nhuộm sương
Có người rẽ một dòng trăng
Vén màu mây cũ tìm hương tóc huyền

Mới hay tình một dòng quên
Mùi hương tóc ướp trong miền chiêm bao
Có con chim lạ bay vào
Giấc mơ thành giọt lệ trào trong thơ.
Thênh thang đi giữa đất trời
Là thênh thang giữa cuộc chơi mất còn
Ta về giữa núi cùng sông
Giữa khe cùng suối giữa non cùng đồi
Tiếc nhau chi một nụ cười
Tiếc nhau chi giọt lệ ngời trong tim
Ta về giữa chóc cùng chim
Với hoa chiều tím màu sim ái tình
Sá gì đâu cuộc tình duyên
Còn không nghìn nỗi nhớ quên cũng đành
Ta về vẽ tình lên tranh
Vẽ trăng mười sáu lên cành vừa thu

Thênh thang đi giữa sa mù
Mù sa là cõi ban đầu lạc nhau


Ta về hỏi trước xem sau
Rằng em xưa thuở qua cầu tìm ai?

8/ 25*

Thênh thang đi giữa đất trời
Là thênh thang giữa cuộc chơi mất còn
Ta về giữa núi cùng sông
Giữa khe cùng suối giữa non cùng đồi
Tiếc nhau chi một nụ cười
Tiếc nhau chi giọt lệ ngời trong tim
Ta về giữa chóc cùng chim
Với hoa chiều tím màu sim ái tình

Sá gì đâu cuộc tình duyên
Còn không nghìn nỗi nhớ quên cũng đành
Ta về vẽ tình lên tranh
Vẽ trăng mười sáu lên cành vừa thu
Thênh thang đi giữa sa mù
Mù sa là cõi ban đầu lạc nhau
Ta về hỏi trước xem sau
Rằng em xưa thuở qua cầu tìm ai?


9/51*

Có người từ cõi tình xưa
Ngồi trong động vắng chép tờ hoa tiên

Lệ nhòa trang giấy đầy trăng
Lệ thơm mùi cỏ lệ vàng màu thu.

10/55*

Mất nhau từ mộng ban đầu
Lạc nhau từ buổi phai nhàu giấc mơ
Em về ướp nắng vào thơ
Ướp mây vào nỗi đợi chờ mông mênh

Sông buồn chảy một dòng quên
Tôi buồn chảy một bờ riêng phận người.


11/61*

Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mai em ra đứng bên trời trông theo

Lênh đênh là nỗi bọt bèo
Vô biên là cõi, đìu hiu là miền

12/65*

Có tôi ngồi gọi tên mình
Nghe như tiếng mỏ hồi kinh nguyện cầu
Vén màu mây bạc tìm nhau
Thấy trong mây một niềm đau úa vàng.

Giọt sương tiền kiếp chưa tan
Hóa thân thành giọt lệ hoàng hôn rơi
Sông buồn chảy một dòng thôi
Tôi buồn chảy vạn dòng trôi cõi người.

14/ 73*

Ai về phương ấy xa xôi
Nhắn giùm tôi hỏi mây trời còn bay?

Người đồi Tây ngóng non Đoài
Tình phơi áo mỏng vàng phai sương chiều.




15/83*
Sông trôi một giải sa mù
Trà Giang trắng lạnh nhuốm màu bạch vân

Có người ngồi bến trăm năm
Mái chèo khua mãi vào thăm thẳm chiều



15/75*
Con đò xưa vẫn còn neo

Bờ xa mông quạnh nằm hiu hắt chờ
Ai về tôi gửi câu thơ
Gửi trăm năm một giấc mơ ảo huyền

Nhắn người xưa, cuộc tình duyên
Xem như lá rụng hoa tàn vườn thu.


16/87*

Nhớ người xưa nắng vàng thêu
Nhành hoa nở đóa mỹ miều áo hoa

Những dòng thơ chảy như tơ
Tóc bay rối cả giấc mơ hoang đường

17/91*

Bóng ai chìm khuất trong sương
Chìm trong tôi một dòng buồn mênh mang
Bóng người hay bóng sương tan
Cuối trời hư ảo tận ngàn trùng mơ


18/95*

Có vành trăng chếch non xa
Tương tư mắt ngọc môi ngà buồn tênh

Rồi trăng rụng xuống một mình
Trôi theo suối vắng lênh đênh bóng mờ.

19/103*

Hoa xưa cũng rụng ven bờ
Hương xưa còn đọng cành trơ lá vàng

Người từ cõi mộng về ngang
Nhặt câu thơ úa đã bầm xác hoa.

20/103*

Có đàn chim hạc bay qua
Thả rơi tiếng lệ nhạt nhòa trong sương

Chảy về đâu một màu trăng
Bay về đâu? Bóng hạc vàng! Lầu không!


20/107*

Nhớ người? Hay nhớ vầng trăng
Mang mang sầu tự ngàn năm dội về

Bên trời mây trắng còn bay


20/128*

Thì xa, thôi thế, cũng đành
Còn đây áo lụa để dành mùi hương (*).


21/110*
Mai sau mở hội tương phùng
Mở trang Kiều đọc đoạn trường nhớ nhau
Tôi về, ngõ trước, vườn sau
Bướm vàng với đóa hoa sầu còn tươi

22/112*

Rót trăm năm chén ngậm ngùi
Rót hiu hắt một nụ cười lệ phai

Em là ai? Em là ai?
Hồn tôi chén rượu đã đầy lại vơi

23/116*

Thơ buồn chảy một dòng trôi
Tình em là rượu nồng môi ái tình

Rượu từ cõi nhớ nguồn quên
Năm mươi năm chảy bập bềnh câu thơ



24/120*

Hỏi mây phiêu lãng giang hà
Đi là cõi mộng về là chiêm bao
Người đành quên chuyện trước sau
Áo bay từ buổi qua cầu, còn vương.
25/124*

Hình như chiếc áo người buồn
Không trôi mà mãi ngập ngừng bờ xa
Có người nhặt áo đề thơ
Thấy trong áo ấy một tờ thư xanh


27/30*

Không là sóng lệ Tầm Dương
Không là chén rượu quỳnh tương mặn nồng
Vì đâu chiếc áo người buồn
Để rơi tiếng thở dài trong bóng chiều.

28/134*

Có người trên bến Tịch Liêu
Đưa tay vớt một cánh bèo còn xanh
Cúi nhìn màu của thanh xuân
Mà đau từng nỗi phai tàn bể dâu.

29/118*

Sao xưa khi bước qua cầu
Mà không gạt lệ quay đầu tìm nhau
Để bay chiếc áo phai nhàu
Gửi gì trong áo mà đau lòng này!

30/142*

Ba trăm năm! Lễ hội này
Tay cầm chéo áo mà say hương người
Thơ buồn chảy một dòng trôi
Mộng phù vân mãi bên trời còn bay.

31/146*

Chén quỳnh tương rót cho đầy
Lòng chưa uống cạn mà ngây ngất buồn
Sông ơi nước chảy mấy dòng
Bờ Tây ai gọi bờ Đông ai chờ?

32/150*

Có con chim lạ bay về
Thất thanh tiếng lạc rụng bờ hư không
Có người rẽ một dòng sương
Tìm trong cỏ úa dấu bàn chân rêu.

33/154*

Lật cổ thư đọc trang Kiều
Mới hay thiên hạ còn nhiều nỗi đau
Có vầng trăng suốt đêm thâu
Cứ chênh chếch bóng giang đầu mù sương

34/158*

Vô thanh là tiếng đoạn trường
Hoang vu một cõi nhân gian ngậm ngùi
Ai về xin nhắn giùm tôi
Tàn cơn dâu biển lệ người còn xanh?

35/162*

Lạc nhau cuối bãi đầu ghềnh
Tìm nhau đâu nữa cõi mênh mông chiều
Nhặt từng chiếc lá vàng rơi
Chép câu thơ, thả bên trời, gió bay.

36/166*

Còn tôi, một hạt bụi này
Nấm mồ thiên cổ người xây lệ tình.

 Lê Văn Trung (Ngói)

(*): Đập cổ kính ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi.
Vua Tự Đức

THƠ CHÌM TRONG NỖI ĐỢI CHỜ
*http://www.phamcaohoang.com/2018/04/537-tho-le-van-trung-chim-trong-noi-oi.html
Không hẹn hò sao quay quắt đợi chờ
Cứ nhuộm buồn vàng úa những câu thơ
Lòng như cơn gió chiều ngưng thổi
Lòng như bóng mây chiều bơ vơ
Con dế ngủ quên chìm trong cỏ
Tiếng gáy lạnh vùi im dưới sương
Có con chim lạ vô tình quá
Rụng giữa hồn tôi mấy giọt buồn

Mai kia mốt nọ người về không
Tôi trải hương thơ những dặm đường
Người nhớ quàng khăn cho đủ ấm
Người nhớ cài hoa lên tóc sương
Mai kia mốt nọ người về không
Tôi nở vào thơ vạn đóa hồng
Người nhớ nhẹ nâng bàn chân ngọc
Mỗi cánh hoa là một vết thương

Mai kia mốt nọ người về không
Tôi đốt thơ, xác bụi thơ tàn
Người nhớ gom tro hòa trong máu
Cho dòng lệ biếc cũng thơm hương

Không hẹn hò mà quay quắt đợi chờ
Mà chùng mà lặng cả cơn mơ
Người về nhớ gọi hồn tôi dậy
Nhớ gọi hồn tôi tận cõi thơ.
                   Lê Văn Trung

THƠ CHO NGƯỜI ĐÃ ĐI XA

Với Ba Ledinh


Thôi đừng buồn nữa em yêu
Để ta mắc võng sớm chiều ầu ơ
Ngủ đi em nhé, bao giờ
Mùa thu rụng chín hạt mưa cuối cùng

Ngủ đi em nhé, đừng buồn
Ta đang nở một nụ hồng trong thơ
Ngủ đi, quên những hẹn hò
Quên câu tình tự, quên chờ đợi nhau

Ngủ đi em, khúc tình sầu
Lao xao sóng vỗ triền dâu âm thầm
Thương nhau chung một chỗ nằm
Ta về tận cõi trăm năm với tình.

Lê Văn Trung



THƠ ĐỀ TRÊN BỤC CỬA

Ta chép bài thơ lên bục cửa
Người về đọc nốt
Một lần
Quên 
Cỡi áo - tình - nhân lau hạt bụi
Bám vào nỗi nhớ đã rêu xanh
Thơ ta là những câu Huyền Ngữ
Tinh kết từ sương của đất trời
Người về sương chạm lời thơ vỡ
Giọt lệ tình xưa cũng vỡ, trôi
Bục cửa mùa trăng ngồi chải tóc
Người như tượng đá từ trăm năm
Tóc rối hồn ta vừa ẩm mục
Đọc nốt thơ
Rồi
Cũng lãng quên
Bao giờ trở lại gian nhà cũ
Lòng bỗng như vừa chợt nhớ ra
Có kẻ đề thơ lên bục cửa
Đợi chờ tàn úa những cơn mơ.
Lê Văn Trung

THƠ HAIKAU

1-
Giả như không có dòng sông
Tình ta với bậu sẽ không lụy đò
2-
Chưa dâu biển đã tang thương
Tình em là khúc nhạc buồn trong tôi
3-
Ta cuối bãi em đầu ghềnh
Đời chia mấy nhánh sông buồn về đâu.
4-
Mây phiêu du bốn phương trời
Ta phiêu du suốt một đời trong em
5-
Đi cho cuối cái vô cùng
Ta và em vẫn hai dòng ngược xuôi
6-
Giá như không có cau trầu
Ai đem duyên nợ buộc vào bậu ơi
7-
Nếu như chẳng có con đò
Làm sao đưa bậu qua bờ bậu ơi
8-
Em đò dọc ta đò ngang
Cả đời hai đứa đâm quàng nhau luôn
9-
Người xa khuất đã ngàn năm
Hồn tôi tượng đá vẫn còn dấu rêu.
10-
Sông xa lạnh bóng mây chiều
Tình tôi cuối bãi cũng hiu hắt vàng.

THƠ – EM - VÀ TÔI
Cho dẫu mười năm, năm mươi năm
Thơ không sáng nổi một đêm rằm
Áo hoa khăn lụa là cơn mộng
Em đã quên từ những dấu chân
Cho dẫu mươi năm hay trăm năm
Thơ cũng vì hoa mà lặng thầm
Máu lệ đã khô dòng thiên cổ
Tình vẫn tương tư màu ái ân

Dẫu sắc hương kia là hư ảnh
Dẫu mắt môi người là mù sương
Thơ vẫn trải tình lên cỏ thắm
Vẫn nở trong tim đóa nguyệt hồng
Em dẫu quên dẫu nhớ cũng đành
Thơ như dòng lệ mãi còn xanh
Mai kia góc biển chân trời lạ
Có xót xa thơ giạt cuối ghềnh

Xin hãy vì thơ làm dấu Thánh
Ơn người, nguyên vẹn giấc chiêm bao
Em sẽ thấy màu thơ rướm máu
Thiên thu chảy mãi giọt thơ sầu
Xin hãy vì thơ mà khấn nguyện
Ta còn hố thẳm với hư không
Biết đâu trong những cơn huyền mộng
Rằng đóa trăng xưa đã nguyệt hồng.
Lê Văn Trung



Thơ Một Dòng Trôi

tình yêu như một dòng sông có nhiều nhánh rẽ
em rẽ dòng nào tôi cũng một dòng trôi
tôi nhuốm ngọn lửa cô đơn soi ấm cuộc tình người
yêu tha thiết thuở tình đang hàm tiếu
tôi đứng giữa nhân gian như một người bị đóng đinh chuộc tội
tội lỗi này ân huệ Thượng Đế đã riêng ban
tôi gom hết khổ đau làm hạnh phúc linh thiêng
như thuở nói yêu người mà ngọn lửa tình thiêu rụi
trái tim tôi thương tật vỡ thành thơ
trái tim tôi trong suốt như sương mơ
như giọt lệ trên môi người tinh tuyết
xin gom hết những mặn nồng những đắng cay những ngọt bùi ướp thành rượu ngọt
mà rót vào vô tận cõi nhân gian
mà rót vào vạn nhánh rẽ dòng sông
xin thánh hiến cả linh hồn cả trái tim thương tật
tôi thắp lửa soi con đường sự thật
em rẽ dòng nào tôi cũng một dòng trôi
xin hãy vì thơ mà nhỏ lệ ngậm ngùi
dẫu bỏ lại
dẫu quay đi
dẫu ngàn trùng ngăn cách
dẫu trăm năm vạn chuyến tàu chia biệt
em rẽ dòng nào thơ cũng một dòng trôi.

Lê Văn Trung

THƠ THƠ
Ta níu vào thơ cùng sinh tử
Ta nương vào thơ mà tồn vong
Lòng ta như gió qua truông vắng
Lòng ta như suối băng qua rừng

Năm mươi năm ghềnh thác gập ghềnh
Năm mươi năm bèo bọt lênh đênh
Câu thơ chìm nổi trong mưa bão
Trôi giạt theo tình người lãng quên

Ta bỏ người đi mùa trăng khuyết
Ta chờ trăm năm mùa trăng tròn
Ta ngỡ tình người trăng tuyết nguyệt
Ta ngỡ lòng nhau còn nguyên xuân
Ta níu vào thơ mà nhớ người
Ta nương vào thơ mà quên ta
Lòng ta là một con thuyền nhỏ
Tình người như là một con mơ.
                              Lê Văn Trung

THƠ TÌNH

(Để cám ơn bài thơ của người ở phương xa)

Không nghĩ đó là bài thơ tình em viết cho tôi
Không nghĩ đó là những ưu phiền tan vữa trong em
Không nghĩ đó là những nhắn gửi hắt hiu trong nỗi niềm ray rức tàn phai
Tôi vẫn mơ hồ nhìn ra ở đâu đó một đóa hồng mới nở
Nên cho dù trên con đường cô độc lẻ loi
Tôi vẫn bước đi với bụi đời ấm áp bám vào tôi những nỗi niềm những suy tư những đợi chờ những mong ngóng
Có thể em chỉ là
Có thể tình yêu cũng chỉ là
Có thể lòng tôi cũng chỉ là
Ai làm sao biết được
Cái còn lại cái mất đi cái tan hòa cái trôi chảy
Trên những dòng sông tôi những dòng sông em những ngày mưa tháng nắng những giông bão triền miên
Có thể tất cả cũng chỉ là
Những lơ lửng sương khói
Những mỏng mảnh phù vân
Chúng ta đang đứng giữa đời này
Mà chẳng biết mình đang ở đâu
Chúng ta đang khóc ở nơi này
Giọt lệ nào còn đọng dưới mộ sâu?
Lê Văn Trung (27.11.15)
THƠ TÔI LÀ GIỌT LỆ NGƯỜI TRĂM NĂM

*https://tuongtri.com/2020/01/21/tho-toi-la-giot-le-nguoi-tram-nam/
(Trích thơ của Ngói)
Tôi đang khát cháy cả lòng
Uống nghìn chung mà nỗi buồn chưa vơi
Đi qua mấy dặm luân hồi
Thơ tôi là giọt lệ người trăm năm
Đi qua mấy cuộc thăng trầm
Thơ tôi là hạt sương tan giữa chiều
Đi, về trong cõi quạnh hiu
Thơ tôi là tiếng chim kêu cuối ngàn
Qua em là những dỡ dang
Thơ buồn đọng lại điêu tàn thu xưa

Tôi đang khát, cháy niềm đau
Rượu người chảy một dòng sầu vô biên
Xin đời giây phút bình yên
Cho tôi neo đậu bóng thuyền đời tôi
Xin cho tàn cuộc luân hồi
Thơ tôi là giọt lệ người trăm năm.

             Lê Văn Trung

THƠ CỦA NGÓI

Cho tôi về lại ngày xưa ấy
Đôi mắt huyền mơ đôi mắt huyền
Cô nhớ không cô vườn xanh ngọc
Tóc vờn trong lá, tóc thơm hương

Cô nhớ không cô chiều tan học
Tay ôm cặp vở, lòng đầy thơ
Môi thơm nở thắm nghìn câu hát
Cô hát hay là cô đang mơ

Cô nhớ không cô có một người
Âm thầm buồn, nhìn cô đang vui
Cô vô tư quá, ngây thơ quá
Không thấy chiều rơi trong mắt tôi

Không thấy hồn tôi từng nhịp vỡ
Theo làn tóc nhẹ run trên vai
Không thấy hoa lòng tôi chớm nở
Trên màu áo trắng mây bay bay

Cho tôi về với ngày xưa ấy
Cô bé thiên thần trong cơn mơ
Cô nhìn đâu hỡi mà không thấy
Linh hồn tôi đấy một vườn thơ.
    Lê Văn Trung (Ngói)

THƠ - HOA - VÀ EM

Xin hãy vì thơ mà ngát lệ
Xin hãy vì thơ mà tỏa hương
Hoa của nghìn thu hoa bất tử
Em của nghìn năm còn nguyên xuân
Xin nở vào thơ triệu đóa hồng
Vàng ươm xiêm áo một màu trăng
Em như huyền nữ đêm cung ngọc
Thơm tho lụa áo của tình nhân

Xin phổ vào thơ dòng suối nhạc
Xin kẻ vào hồn một nét xuân
Cho hương trầm tỏa đêm cung Thánh
Lệ cũng thơm lừng môi ái ân

Xin thắm vào thơ dòng tuyết nguyệt
Em của rừng hoa lộng sắc hương
Trần gian! Tôi nhớ hoài Lưu Nguyễn
Tìm hoa lạc mất cửa thiên đường.
     Lê Văn Trung (Ngói)

Tiếng Khóc Tiếng Cười

Thế mà ta chẳng nhớ ra
Cái ngày ta mới oa oa chào đời
Sao ta khóc? Sao mẹ cười?
Biết ta có trọn kiếp người hay không?

Bên trời lau trắng trổ bông
Ta đi chưa kịp!
Về?
Không kịp rồi!

Hỡi ơi hạt bụi ngậm ngùi
Còn trong sinh diệt luân hồi mãi sao?

Trần gian vĩnh biệt xin chào
Trên trời có một vì sao lụi tàn

Rồi ra, rồi cũng lãng quên
Đã từng hiện hữu ở trên cõi đời
Rồi ra tiếng khóc tiếng cười
Để đưa để tiễn ngậm ngùi bụi tro.
Lê Văn Trung
(viết giữa mùa đại dịch chinavirus)



TÔI CHIẾC LÁ VÀNG RƠI MÙA THU TRƯỚC

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=16962


Có chiếc lá vàng rơi mùa thu trước
Nằm im lìm trong rét mướt ngày đông
Như bí tích của một lời hẹn ước
Năm mươi năm cầm giữ một linh hồn

Tôi đến trần gian như người khách trọ
Một đêm buồn dang dỡ cuộc tình em
Em qua đời tôi như là cơn gió
Một chiều đông sương giá phủ quanh mình

Cây thập giá là nỗi niềm khát vọng
Tôi đến trần gian như kẻ qua đường
Đi suốt cuộc hành hương trong miền biển động
Đi suốt cuộc tình em là một cõi hư không

Tôi, chiếc lá rơi từ mùa thu trước
Thuở hoàng hôn vời vợi mắt hoàng hôn
Thuở dòng sông tôi đôi bờ hiu hắt
Thuở em qua vàng phố giấc mơ buồn

Linh hồn tôi, ôi linh hồn chiếc lá
Nỗi vàng phai, thao thiết, mộng vàng phai
Tôi thấy trong tôi một người khách lạ
Ghé lại trần gian như kẻ lưu đày

Tôi Chiếc lá Vàng rơi mùa thu trước.
     Lê Văn Trung (Ngói)


TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ
Ngày em áo lụa khăn hồng sang ngang
Có người về bến Tam Thương
Nghe câu hát cũ mà buồn trăm năm

Thương nhớ mãi một mùa đông
Ngày mưa vàng với nắng vàng, vàng phai
Người về, về để chờ ai?
Nghe bàn chân bước u hoài đường xưa

Tiếc gì không? Một cơn mơ!
Câu thơ vàng rụng bên bờ hoàng hôn
Gió thiên thu thổi vô cùng
Thổi về đâu? Giữa mênh mông đất trời

Đừng đánh thức giấc mơ tôi
Đừng rung chuông gọi nỗi đời lặng im
Để lòng tôi hãy ngủ yên
Chiêm bao tôi vẽ chuyện tình trăm năm.
     Lê Văn Trung (Ngói)


TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ 
Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay

Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa

Và tôi vẽ một cơn mơ
Có em về giữa bãi bờ sông tôi
Vẽ câu hát quá ngậm ngùi
Để sông tôi chập chùng trôi chẳng đành

Em ơi vẽ nốt cuộc tình
Vẽ chi nghìn nỗi ghập ghềnh đời nhau!
         Lê Văn Trung  (Ngói)


TRÍCH THƠ CỦA NGÓI

Trăm năm cô vẫn là cô bé
Một thuở hoang đường trong mắt tôi
Dẫu biết đôi khi dòng biếc lệ
Vô tình rụng tím bóng chiều rơi

Môi vẫn là hoa còn ngậm hương
Tóc rối vào mây một chút buồn
Đâu biết đôi khi bờ vai nhỏ
Thương lá vàng tôi chạm ngỡ ngàng
Đâu biết áo chiều xưa trắng xóa
Bay hoài trong những giấc mơ hoa
Đâu biết đôi khi dòng trăm ngã
Thơ buồn mơ mãi bến sông xa

Trăm năm cô mãi là cô bé
Đâu thấy thu tôi rắc lá vàng
Đâu thấy sương tôi mềm cơn mộng
Vừa rơi, vừa bay, vừa lang thang

Xin cho tôi cứ chìm trong mơ
Cô của mùa thu xưa, rất xưa
Của giấc thần tiên đêm cổ tích
Trang tình huyền thoại chép trong thơ.
        Lê Văn Trung (Ngói)

No comments:

Post a Comment

Huyền Ca Vô Tận

HUYỀN CA VÔ TẬN * Trích đoạn 7. Tôi ngồi, ngỡ đã nghìn năm Màu mây thiên cổ úa vàng nỗi đau Câu kinh xưa hết nhiệm mầu Chùa xưa rêu ph...