Ta về trắng cả hai tay - Ta về với khúc
kinh thơ - Tạm gọi là thơ - Tâm Nguyện - Tâm Tình Cùng Lý Bạch - Tận Hiến – Tàn một cơn say –
Tàn phai (2 bài) - Tàn thu - Tàn Thu - Tặng cô bé ngày xưa của tôi – Tàu đêm - Thà Chỉ
Là Ảo Vọng - Thà em là như thế - Thà như mây trắng bay - Thân xác - Tháng Sáu Trời
Không Mưa – Tháng Tám - Thanh Bình - Thánh Hiến - Thánh Lễ Mùa Xuân - Thao Thiết Một Mùi Hương - Thắp Lá –
Thắp Nắng - Thấy Gì Trong Cánh Chim Bay - Thay một lời cầu nguyện - Thế mà - Thế mà mẹ bỏ con đi
TA VỀ VỚI KHÚC KINH THƠ

Trăm năm hẹn với con đường cũ
Dù lênh đênh xiêu lạc mười phương
Nỗi nhớ chập chùng trăm nỗi nhớ
Nhớ tóc chiều ai nhớ bến sông

Tôi xin nở hết một lần
Mùa hoa tôi thưở tình còn đang xanh
Tôi xin làm một dòng sông
Chảy qua em buổi nguyệt hồng đang hương
Tôi
Men ướp rượu tình nồng
Xin em nhung lụa cho lòng ươm tơ.

Cho tôi chảy một dòng như suối hạn
Tôi chảy cùng suối lệ của trăm năm
Cho tôi chảy trong cuộc người vô tận
Chảy đau thương qua hết biển điêu tàn

Ta ủ men buồn trong cốc rượu
Uống cùng ta những kiếp lưu đày
Uống như uống cạn niềm hoang phế
Uống đi, đừng nói lời chia tay

Xin hãy nhen chút lửa bên chiều
Mời nhau cạn hết chén hoang liêu
Ta đang tan chảy cùng cơn mộng
Em có nghe lòng quá quạnh hiu
Hình như trời vừa cuối thu
Uống đi em, chén bụi hồng
Chén dâu chén bể mấy dòng tang thương

Lòng ta rót tận ngàn sau
Uống đi em, mộng ban đầu, tàn thu

Đôi mắt tình xanh màu ngọc biếc
Sân trường xưa rụng mấy chùm bông
Mà sao ĐÔI MẮT MÙ SƯƠNG ấy
Cứ ngẩn ngơ như chưa biết buồn

Nằm nghe mưa quạnh đêm dài
Tàu đi chở nỗi u hoài vào khuya
Tàu đi chở một tôi về
Với toa tàu lạnh úa đầy cơn mơ
Chở đầy khoang nỗi hoang vu
Với phai vàng thuở màu thu chớm tàn
Chở đầy tôi chiều Qui Nhơn
Tay cầm nỗi nhớ tay ôm nhánh sầu
TA VỀ TRẮNG CẢ HAI TAY


Ta về trắng cả hai tay
Gánh đời nghiệng nặng bờ vai muộn phiền
Ta về trắng cuộc tình duyên
Phố xa lạ phố, người quên, lạ người
Sầu chao nghiêng mái hiên đời
Sầu rơi như chiếc lá bùi ngùi rơi
Ta về tàn cuộc rong chơi
Chuyến tàu muộn
Không còn ai
Ga buồn
Ta về lỡ cuộc trăm năm
Lối xưa vàng úa tím bầm dấu rêu
Nhói lòng buốt một tiếng kêu
Nghe rơi rụng cả bóng chiều đời ta
Lê Văn Trung (Trích Thu Hoang Đường)

Trăm năm hẹn với con đường cũ
Dù lênh đênh xiêu lạc mười phương
Nỗi nhớ chập chùng trăm nỗi nhớ
Nhớ tóc chiều ai nhớ bến sông

Ta sẽ về cho dẫu dỡ dang
Chưa tròn chưa vẹn nghĩa trăm năm
Ta về tìm bóng chim vườn cũ
Rụng tiếng buồn rơi giọt lệ bầm
Chưa tròn chưa vẹn nghĩa trăm năm
Ta về tìm bóng chim vườn cũ
Rụng tiếng buồn rơi giọt lệ bầm
Ta về chép lại bài thơ cũ
Dán nỗi buồn lên mỗi bước chân
Để nghe chùng lắng hồn kiêu bạt
Để nhớ nhung và để lãng quên
Dán nỗi buồn lên mỗi bước chân
Để nghe chùng lắng hồn kiêu bạt
Để nhớ nhung và để lãng quên

Ta về để thấy màu trăng cũ
Còn sáng bên thềm của thế gian
Ta sẽ chìm trong hồn trăng vỡ
Giọt lệ tình phai nỗi bẽ bàng
Còn sáng bên thềm của thế gian
Ta sẽ chìm trong hồn trăng vỡ
Giọt lệ tình phai nỗi bẽ bàng
Ta về như một tên hàn sĩ
Thẹn với công danh thẹn với người
Dẫu đã chết chìm cùng dâu bể
Hà cớ vì đâu còn hổ ngươi
Thẹn với công danh thẹn với người
Dẫu đã chết chìm cùng dâu bể
Hà cớ vì đâu còn hổ ngươi
Mà sao thương quá con đường cũ
Thương bóng em bên bóng mẹ già
Ta chở nỗi đời ta vạn dặm
Ai chở giùm em những xót xa
Thương bóng em bên bóng mẹ già
Ta chở nỗi đời ta vạn dặm
Ai chở giùm em những xót xa

Mà sao thương quá con đường cũ
Thương áo vàng phai nỗi đợi chờ
Ai nhuộm mù sương vào đôi mắt
Ai ru lời ru chùng câu thơ
Thương áo vàng phai nỗi đợi chờ
Ai nhuộm mù sương vào đôi mắt
Ai ru lời ru chùng câu thơ
Em ơi muôn nẻo đường cô quạnh
Có đóa hoa nào nở xót xa
Ta sẽ vì hoa mà ngồi lại
Nhang trầm, ta tụng khúc kinh thơ
Có đóa hoa nào nở xót xa
Ta sẽ vì hoa mà ngồi lại
Nhang trầm, ta tụng khúc kinh thơ
Lê Văn Trung
TẠM GỌI LÀ THƠ
Ta chân tu, thế mà em
Cứ nghiêng ngữa nọ, cứ triền trở kia
Tay bưng câu kệ ta về
Am khuya tiếng mỏ đầm đìa trần gian
Nỗi tình em lắm đa đoan
Lời kinh ta chảy hai hàng lệ xanh
Ta chân tu, sao nỡ đành
Áo vàng tay nải một mình ngược xuôi
Có không trong chốn luân hồi
Cho ta về cõi con người với em
Lê Văn Trung
TÂM NGUYỆN

Tôi xin nở hết một lần
Mùa hoa tôi thưở tình còn đang xanh
Tôi xin làm một dòng sông
Chảy qua em buổi nguyệt hồng đang hương
Tôi
Men ướp rượu tình nồng
Xin em nhung lụa cho lòng ươm tơ.
Lê Văn Trung
TÂM TÌNH CÙNG LÝ BẠCH

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17093
Ta chưa nhìn trăng mà mơ Lý Bạch
Ta chưa gặp em mà đã say tình
Ông ngẩng đầu mà vọng minh nguyệt
Ta cúi đầu mà tương tư em (*)
Ta đâu biết ông say trăng mà trầm nguyệt
Ta đâu biết ông tư hương mà ly hương
Ta yêu em mà tình chìm ly biệt
Ta yêu em mà tình chìm sông Tương

Ông rót đời ông vỡ tràn ly rượu
Ta rót tình ta chưa cạn nỗi buồn
Đầu giường trăng sáng lòng ông sáng?
Ta ngữa trông trời đất phủ sương (**)
Ta uống chưa tàn trăng Lý Bạch
Ta say chưa tàn trăng tương tư
Ôi rượu đời ta không đành cạn
Mà tình đời ta chảy về đâu?
Ôi rượu đời ta em chẳng thể
Uống giùm cho cạn buổi tàn thu
Thì sá gì đâu nghìn giọt lệ
Giam đời ta giữa cõi sa mù

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17093
Ta chưa nhìn trăng mà mơ Lý Bạch
Ta chưa gặp em mà đã say tình
Ông ngẩng đầu mà vọng minh nguyệt
Ta cúi đầu mà tương tư em (*)
Ta đâu biết ông say trăng mà trầm nguyệt
Ta đâu biết ông tư hương mà ly hương
Ta yêu em mà tình chìm ly biệt
Ta yêu em mà tình chìm sông Tương

Ông rót đời ông vỡ tràn ly rượu
Ta rót tình ta chưa cạn nỗi buồn
Đầu giường trăng sáng lòng ông sáng?
Ta ngữa trông trời đất phủ sương (**)
Ta uống chưa tàn trăng Lý Bạch
Ta say chưa tàn trăng tương tư
Ôi rượu đời ta không đành cạn
Mà tình đời ta chảy về đâu?
Ôi rượu đời ta em chẳng thể
Uống giùm cho cạn buổi tàn thu
Thì sá gì đâu nghìn giọt lệ
Giam đời ta giữa cõi sa mù
Lê Văn Trung (Ngói)
(*) (**) Mượn ý thơ Tĩnh Dạ Tứ của Lý Bạch :
Sàng tiền minh nhật quang
Nghi thị địa thượng sương
Cữ đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương
(*) (**) Mượn ý thơ Tĩnh Dạ Tứ của Lý Bạch :
Sàng tiền minh nhật quang
Nghi thị địa thượng sương
Cữ đầu vọng minh nguyệt
Đê đầu tư cố hương
TẬN HIẾN

Cho tôi thở, như một lần, vội vã
Tôi thở cùng hấp hối của trăng sao
Tôi đứng lại giữa muôn ngàn lối rẽ
Lối rẽ nào ta cũng phải xa nhau

Cho tôi thở, như một lần, vội vã
Tôi thở cùng hấp hối của trăng sao
Tôi đứng lại giữa muôn ngàn lối rẽ
Lối rẽ nào ta cũng phải xa nhau

Cho tôi chảy một dòng như suối hạn
Tôi chảy cùng suối lệ của trăm năm
Cho tôi chảy trong cuộc người vô tận
Chảy đau thương qua hết biển điêu tàn
Tôi phải uống, một lần thôi, mật đắng
Chén bình yên xin dành lại cho người
Hoa sẽ nở trên bước đường hoạn nạn
Sẽ bừng hương trong tận khổ đau tôi
Chén bình yên xin dành lại cho người
Hoa sẽ nở trên bước đường hoạn nạn
Sẽ bừng hương trong tận khổ đau tôi
Khi tôi thở cùng trăng sao hấp hối
Trái tim hồng sẽ thắp lửa tìm nhau
Nơi nẻo cuối, em có về đứng gọi
Lời thiên thu, run rẫy, vẫy tay chào.
Trái tim hồng sẽ thắp lửa tìm nhau
Nơi nẻo cuối, em có về đứng gọi
Lời thiên thu, run rẫy, vẫy tay chào.
Lê Văn Trung
TÀN MỘT CƠN SAY

Ta ủ men buồn trong cốc rượu
Uống cùng ta những kiếp lưu đày
Uống như uống cạn niềm hoang phế
Uống đi, đừng nói lời chia tay
Trăng của nghìn phương, trăng viễn phương
Sá gì dâu bể với tang thương
Hồn ta là một vành trăng úa
Cố thổ nào đâu mà quặn lòng
Sá gì dâu bể với tang thương
Hồn ta là một vành trăng úa
Cố thổ nào đâu mà quặn lòng
Đã mất nhau từ trong hoạn nạn
Đã xa nhau từ cuộc phân ly
Máu trong tim ươm mầm ly tán
Thì tiếc thương chi một lối về
Đã xa nhau từ cuộc phân ly
Máu trong tim ươm mầm ly tán
Thì tiếc thương chi một lối về
Ta ủ men buồn pha huyết lệ
Hãy uống cùng ta kẻo phụ lòng
Em hỡi dẫu tình như bóng xế
Chén đời tạ lỗi với trăm năm
Hãy uống cùng ta kẻo phụ lòng
Em hỡi dẫu tình như bóng xế
Chén đời tạ lỗi với trăm năm

Xin hãy nhen chút lửa bên chiều
Mời nhau cạn hết chén hoang liêu
Ta đang tan chảy cùng cơn mộng
Em có nghe lòng quá quạnh hiu
Một đời ta phiêu bạt phương này
Thì sá gì em mà thương vay
Thì sá gì ngươi đời lưu lạc
Thôi uống cho tàn một cơn say.
Lê Văn Trung
Thì sá gì em mà thương vay
Thì sá gì ngươi đời lưu lạc
Thôi uống cho tàn một cơn say.
Lê Văn Trung
TÀN PHAI
đời ru con tiếng thở dài
bao nhiêu năm tháng mòn vai mẹ già
Bồn ơi nỗi chia xa
lòng đi trăm ngả tình cha mỏi mòn

quán nghèo xiêu vẹo bên sông
em còn đâu chuyện đôi dòng đục trong
mưa Trường Sơn lạnh buốt lòng
gió Trường Sơn rụng lá vàng vườn xưa
bầy chim sáo đã bao mùa
nhớ bông gạo đỏ rừng mua tím chiều
còn không hỡi người tôi yêu
đêm tàn đông ngọn đèn leo lét chờ
hai mươi năm cội mai già
hai mươi năm ngậm ngùi qua lạnh lùng
1995 (Cát bụi phận người)
TÀN PHAI
Hoa nở mùa thu xưa
Vừa tàn rơi mấy nụ
Em một thời yêu tôi
Tình xanh phai qua vội
Tôi ngồi đây mười năm
Chờ
Nghe sầu rụng mỏi
Em về đâu mười năm
Xa mù không ngoái lại
Tôi đi suốt đời tôi
Nhặt chùm bông úa nhạt
Nấm mộ tình thiên thu
Lạnh căm màu sương bạc.
Lê Văn Trung - Blao với HL, HDT
TÀN THU

Hình như trời vừa cuối thu
Chiều tôi đã nhuốm sương mù trong thơ
Hình như em là cơn mơ
Là mây hư ảo trăm bờ bến xa
Hình như tình chưa nở hoa
Mà hương sắc đã phôi pha bóng chiều
Tay cầm giọt nắng vàng thiu
Nghe như giọt lệ tan vào màu thu
Tình ơi tìm lại gì nhau
Cơn mơ chín rụng trái sầu còn hương
Hình như sợi tóc người buồn
Bàn tay thả vội chút lòng mây bay

Và tôi giữa đất trời này
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.
Lòng cứ tưởng
Lòng cứ tưởng ngày mưa cùng tháng nắng
Đã vạn lần hò hẹn với trăm năm
Ai ngờ được mưa mịt mù vô tận
Để nắng tàn vàng cả giọt sương tan
Lòng cứ tưởng trời kia và đất nọ
Là thiên thu nghìn kiếp bất phân ly
Ai ngờ được bên vực đời sinh tử
Đất và trời tàn cuộc bỏ nhau đi

Lòng cứ tưởng trăng nghìn thu vẫn khuyết
Để chờ nhau mầu nhiệm buổi trăng rằm
Ai ngờ được nỗi lòng trăng tận nguyệt
Để đò chiều lặng lẽ một dòng sông
Lòng cứ tưởng, ôi lòng tôi cứ tưởng
Trái tim người còn nhịp đập trong tôi
Ai ngờ được chỉ là cơn ảo mộng
Chỉ là nguồn khát vọng cháy khôn nguôi.
Lê Văn Trung
TÀN THU

Này đây chén rượu tàn thu
Uống đi em, giọt lệ mù sương pha
Uống đi, còn chỉ hai ta
Chén đời là mộng phù hoa cuối cùng
Uống đi em, giọt lệ mù sương pha
Uống đi, còn chỉ hai ta
Chén đời là mộng phù hoa cuối cùng
Uống đi em, chén bụi hồng
Chén dâu chén bể mấy dòng tang thương
Lòng ta rót tận muôn trùng
Uống đi em, đừng dở dang cuộc sầu
Uống đi em, đừng dở dang cuộc sầu

Lòng ta rót tận ngàn sau
Uống đi em, mộng ban đầu, tàn thu
Áo tình xanh có nhạt nhàu
Thì tình xanh vẫn một màu nguyên xuân
Thì tình xanh vẫn một màu nguyên xuân
Chén chia tan, chén tương phùng
Uống cho cạn chén lệ hồng trăm năm
Uống đi, này chén thu tàn
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.
Uống đi, này chén thu tàn
Nghe hoang vắng thổi qua ngày hoang vu.
Lê Văn Trung
(Viết bài này cho cõi lặng im từ men rượu cùng Hạ đình Thao, Lê Thuận, TdinhThao, M đinh Dân, Lê Q long, Q Loc Đai, P Ba...)
(Viết bài này cho cõi lặng im từ men rượu cùng Hạ đình Thao, Lê Thuận, TdinhThao, M đinh Dân, Lê Q long, Q Loc Đai, P Ba...)
TẶNG CÔ BÉ NGÀY XƯA CỦA TÔI

Đôi mắt tình xanh màu ngọc biếc
Sân trường xưa rụng mấy chùm bông
Mà sao ĐÔI MẮT MÙ SƯƠNG ấy
Cứ ngẩn ngơ như chưa biết buồn
Ôi MẮT HOÀNG HÔN mờ khói sương
Mong gì vòi või trời viễn phương
Để mùa thu úa chìm trong mắt
Để mây vàng phố lạc trăm đường

Mong gì vòi või trời viễn phương
Để mùa thu úa chìm trong mắt
Để mây vàng phố lạc trăm đường

Ôi MẮT TRẦM HƯƠNG thăm thẳm chiều
Cho mưa chùng xuống cõi hoang liêu
Cho trăng mờ cuối dòng sông nhớ
Cho sóng bờ xa vỗ dập dìu
Cho mưa chùng xuống cõi hoang liêu
Cho trăng mờ cuối dòng sông nhớ
Cho sóng bờ xa vỗ dập dìu
ĐÔI MẮT HUYỀN MƠ đêm thần thoại
Mưa vàng theo lá lá vàng mưa
Ai đem thơ nạm vào trong mắt
Thấp thoáng tình xanh lạnh mấy mùa
Mưa vàng theo lá lá vàng mưa
Ai đem thơ nạm vào trong mắt
Thấp thoáng tình xanh lạnh mấy mùa
Ôi MẮT THẦN TIÊN lạc cõi người
Nhớ gì? Mắt ướt lệ giai nhân
Hỡi ơi ĐÔI MẮT HOÀNG HÔN ấy
Phủ cả hồn tôi trời khói sương.
Nhớ gì? Mắt ướt lệ giai nhân
Hỡi ơi ĐÔI MẮT HOÀNG HÔN ấy
Phủ cả hồn tôi trời khói sương.
Lê Văn Trung
TÀU ĐÊM

Nằm nghe mưa quạnh đêm dài
Tàu đi chở nỗi u hoài vào khuya
Tàu đi chở một tôi về
Với toa tàu lạnh úa đầy cơn mơ
Chở đầy khoang nỗi hoang vu
Với phai vàng thuở màu thu chớm tàn
Chở đầy tôi chiều Qui Nhơn
Tay cầm nỗi nhớ tay ôm nhánh sầu
Hồn tôi là một toa tàu
Chở sao cho hết một màu tình phai.
Chở sao cho hết một màu tình phai.
Lê Văn Trung
THÀ CHỈ LÀ ẢO VỌNG

*https://www.banvannghe.com/p11a10737/6/tho-le-van-trung

Thà như mây cứ trăm lần hò hẹn
Mà trôi đi, trôi mãi chẳng quay về
Cho tôi thấy trong tôi còn khát vọng
Cho tôi còn quay quắt nỗi đam mê

Thà như mây cứ trăm lần hò hẹn
Mà trôi đi, trôi mãi chẳng quay về
Cho tôi thấy trong tôi còn khát vọng
Cho tôi còn quay quắt nỗi đam mê
Cho tôi thấy nỗi điên cuồng rực lửa
Cuộc trăm năm réo gọi cuối chân trời
Thà như sông một dòng trôi đi mãi
Tôi đợi chờ đau xé cuộc đầy vơi
Cuộc trăm năm réo gọi cuối chân trời
Thà như sông một dòng trôi đi mãi
Tôi đợi chờ đau xé cuộc đầy vơi
Tôi sẽ uống từng chén sầu tuyệt vọng
Tôi sẽ say vì men đợi men chờ
Thà như gió thổi qua hồn biển động
Cho tôi còn cuồn cuộn sóng lô xô
Tôi sẽ say vì men đợi men chờ
Thà như gió thổi qua hồn biển động
Cho tôi còn cuồn cuộn sóng lô xô
Người hãy mãi là chân trời vô tận
Là vầng trăng chưa nở nụ hoa rằm
Là hương sắc của nghìn năm mê vọng
Là sương mùa che mấy dặm mù sương.
Là vầng trăng chưa nở nụ hoa rằm
Là hương sắc của nghìn năm mê vọng
Là sương mùa che mấy dặm mù sương.
Lê Văn Trung
THÀ EM LÀ NHƯ THẾ

Thà như thể tình em là cơn gió
Thổi qua chiều hiu quạnh bến bờ tôi
Cũng ấm nỗi dỡ dang cùng duyên nợ
Cũng gần hơn biền biệt cách xa rồi
Thà em cứ là đôi dòng lệ xót
Qua đời tôi mang nặng nỗi ưu phiền
Tôi sẽ ướp tình em thành rượu ngọt
Cho niềm say ân ái một trời riêng
Qua đời tôi mang nặng nỗi ưu phiền
Tôi sẽ ướp tình em thành rượu ngọt
Cho niềm say ân ái một trời riêng
Thà em cứ là vàng thu áo mỏng
Tỏa bên đời hương sắc buổi thanh xuân
Tôi sẽ về bên phía đời quên lãng
Tìm bóng em rêu nhạt bước chân buồn
Tỏa bên đời hương sắc buổi thanh xuân
Tôi sẽ về bên phía đời quên lãng
Tìm bóng em rêu nhạt bước chân buồn
Thà cứ khép cửa lòng em im lặng
Tôi nghìn năm tiếng hú dội muôn trùng
Đừng em nhé, đừng nghe chiều biển động
Đừng mở lòng, tôi đắm chiếc thuyền không
Tôi nghìn năm tiếng hú dội muôn trùng
Đừng em nhé, đừng nghe chiều biển động
Đừng mở lòng, tôi đắm chiếc thuyền không
Em cứ như một thời em thiếu nữ
Chiều vàng thu ngồi mộng cuối sân trường
Cho tôi thấy một trời xanh biếc cũ
Mắt hoang đường vời vợi những chờ mong.
Chiều vàng thu ngồi mộng cuối sân trường
Cho tôi thấy một trời xanh biếc cũ
Mắt hoang đường vời vợi những chờ mong.
Lê Văn Trung
THÀ NHƯ MÂY TRẮNG BAY


Cho ta ghé tạm nơi nào đó
Hiên quán ven đường gió hắt hiu
Này cô chủ quán giùm ta với
Lau hộ cho ta lệ của chiều
Hiên quán ven đường gió hắt hiu
Này cô chủ quán giùm ta với
Lau hộ cho ta lệ của chiều
Thời thế nhiễu nhương anh hùng tận
Tàn phai hương sắc thiếu giai nhân
Thôi hãy vì nhau mà uống cạn
Ly rượu nhân gian đã vỡ tràn
Tàn phai hương sắc thiếu giai nhân
Thôi hãy vì nhau mà uống cạn
Ly rượu nhân gian đã vỡ tràn
Cho ta ngồi tạm dăm ba phút
Rồi đi như chiếc lá bay vèo
Ta tan vào tận miền quên lãng
Ta mục như đời một kiếp rêu
Rồi đi như chiếc lá bay vèo
Ta tan vào tận miền quên lãng
Ta mục như đời một kiếp rêu
Cho ta mời tạm vài chung rượu
Rượu cất chưng từ nỗi bể dâu
Xin cùng ta uống cho say khướt
Dù kẻ đầu xanh kẻ bạc đầu
Rượu cất chưng từ nỗi bể dâu
Xin cùng ta uống cho say khướt
Dù kẻ đầu xanh kẻ bạc đầu
Thôi ta đi, như vô tình ghé
Quên lãng đất trời, quên lãng nhau
Ta như mây trắng chiều phiêu lãng
Ta đi? Nào biết giạt về đâu.
Quên lãng đất trời, quên lãng nhau
Ta như mây trắng chiều phiêu lãng
Ta đi? Nào biết giạt về đâu.
Lê Văn Trung
Thân Xác

Ngày thắm biếc, ngày thơm như hương mật
Em cài hoa nụ búp nõn xuân thì
Tôi xin trải tình xanh tôi ngà ngọc
Mây rừng thu lướt thướt kéo nhau về
Tôi rộn rã gọi tên mình hối hã
Dậy đi nào gỗ đá đón tin vui
Hỡi tuyệt phẩm của đất trời cao cả
Tượng đài em mầu nhiệm giữa hồn tôi
Xin ướp nhuỵ tình thơm trong ngực biếc
Nở giùm tôi trinh bạch đóa quỳnh hương
Rừng sẽ hát bản tình ca diễm tuyệt
Suối sẽ hòa nhã nhạc dưới trăng sương
Tôi đắm đuối ôm ghì đêm nguyệt nở
Dòng đam mê ngây ngất chảy không cùng
Tôi chết đuối trong vòng tay tạo vật
Linh hồn tôi rực lửa đốt hư không
Lê Văn Trung
THÁNG SÁU TRỜI KHÔNG MƯA

thế là đã qua tháng sáu rồi đó em
trời vẫn không đành mưa dù lòng nhau đã ướt
tôi đếm hoài những chiếc lá rơi mà chẳng bao giờ tìm được
chiếc lá cuối cùng đã rụng xuống những mùa xưa
chiếc lá cuối cùng em đã ướp trong thơ
thơ buổi ấy còn thơm mùi tóc rối
thơ buổi ấy còn nguyên màu sương gội
và mắt người nhuộm biếc một hồn thu
thế là đã qua tháng sáu rồi sáu tháng xa nhau
tôi ngồi đợi mưa như thuở đợi em về ngang qua khu vườn cũ
khu vườn có những con bướm ngu ngơ đi tìm hoa hồng đỏ
đã ươm nồng nhụy thắm đóa môi ngoan
khu vườn có những con chuồn chuồn tương tư một chút nắng vàng

bay chạm xuống cánh tay trần mê hoặc
rồi đậu xuống áo lụa người ngây ngất
để lòng tôi tháng sáu trời chưa mưa
để lòng tôi rụng chiếc lá mong chờ
tôi ngồi đợi mưa như thuở đợi em về ngang qua khu vườn cũ
khu vườn có những con bướm ngu ngơ đi tìm hoa hồng đỏ
đã ươm nồng nhụy thắm đóa môi ngoan
khu vườn có những con chuồn chuồn tương tư một chút nắng vàng

bay chạm xuống cánh tay trần mê hoặc
rồi đậu xuống áo lụa người ngây ngất
để lòng tôi tháng sáu trời chưa mưa
để lòng tôi rụng chiếc lá mong chờ
em xa hút sợi mưa chiều tháng sáu
tôi một phương buồn đợi mãi những cơn mưa.
tôi một phương buồn đợi mãi những cơn mưa.
Lê Văn Trung
THÁNG TÁM

Nắng cũng theo mây buồn xuống thấp
Áo người chưa kịp thắm vàng thu
Tóc mùa sương cũ chùng trong gió
Ai gọi hoàng hôn về nhớ nhau

Tháng tám trời mưa như tiếng khóc
Tháng tám trời ru như tiếng than
Ai nhuộm vàng phai từng nốt nhạc
Ai tiếc màu thu về chớm đông
Tháng tám trời ru như tiếng than
Ai nhuộm vàng phai từng nốt nhạc
Ai tiếc màu thu về chớm đông
Tháng tám buồn như một nỗi buồn
Ai ngồi thương nhớ những dòng sông
Ai đem thơ ướp vào da lụa
Cho chùng cho lặng một mùi hương
Ai ngồi thương nhớ những dòng sông
Ai đem thơ ướp vào da lụa
Cho chùng cho lặng một mùi hương
Tháng tám trời nhiều mây quá em
Ai về qua phố, phố không đèn
Chỉ nghe tiếng bước chân quên lãng
Mỗi bước chân đau một nỗi niềm
Ai về qua phố, phố không đèn
Chỉ nghe tiếng bước chân quên lãng
Mỗi bước chân đau một nỗi niềm
Tháng tám trời nhiều mưa quá em
Mưa chiêm bao ướt lạnh vai mềm
Cho tôi về giữa cơn mơ đó
Sao giá băng về theo giá băng!
Mưa chiêm bao ướt lạnh vai mềm
Cho tôi về giữa cơn mơ đó
Sao giá băng về theo giá băng!
Lê Văn Trung
THANH BÌNH

*https://hoiquanphidung.com/showthread.php?28764-Trang-Th%C6%A1-L%C3%AA-V%C4%83n-Trung
Bao giờ trở lại
Bao giờ trở lại
Ngồi trong boong tàu
Sáng mùa đông tái
Sớm mù sương phai
Tay cầm tờ báo
Nghe gió ru ngoài
Tay cầm vạt áo
Nhớ hoài cảnh xưa
Nhớ từng giọt mưa
Rơi trên chiếc lá
Nhớ cây trứng cá
Nhớ trái dừa khô


Nhớ mãi con đò
Nằm trên bến cũ
Nhớ hoài chưa đủ
Tím trái mồng tơi
Đỏ trái môi cười
Vàng bông cúc nở
Phai màu nắng rơi
Bao giờ trở lại
Trong boong tàu dài
Ngồi nhìn khói bay
Mơ màu áo lụa
Trước ngõ nhà ai
Mơ tóc đen cài
Một bông sứ trắng
Đi trên đường vắng
Thơm nồng cỏ cây
Nhớ bầy chim sáo
Về đậu cành sung
Thương em tội nghiệp
Ra đứng bờ sông
Nhìn cây khế rụng
Hết mấy mùa bông
Lê Văn Trung (Blao, Tháng 7.69)
THÁNH HIẾN

Anh mãi luôn ảo tưởng mình là kẻ làm thơ
Dâng hiến trọn trái tim trong vòng tay vũ trụ
Bày biện lòng mình vào trùng trùng thiên cổ
Chỉ những mong nhìn thấy được lòng nhau
Chỉ những mong qua mù mịt bể dâu
Xin dâng trọn tình yêu như một lời tuyên hứa
Và giữ lấy khổ đau làm con đường chuộc tội
Và thơ anh như một phúc âm buồn
Và thơ anh gióng giả từng hồi chuông
Anh gọi thiên thu
Anh tìm hiện kiếp
Anh tan giữa mênh mông
Anh chìm trong u tịch
Xin trái tim anh nằm trong trái tim NGƯỜI
Xin trái tim anh đỏ thắm môi em cười

Anh mãi luôn ảo tưởng mình là kẻ làm thơ
Dâng hiến trọn trái tim trong vòng tay vũ trụ
Bày biện lòng mình vào trùng trùng thiên cổ
Chỉ những mong nhìn thấy được lòng nhau
Chỉ những mong qua mù mịt bể dâu
Xin dâng trọn tình yêu như một lời tuyên hứa
Và giữ lấy khổ đau làm con đường chuộc tội
Và thơ anh như một phúc âm buồn
Và thơ anh gióng giả từng hồi chuông
Anh gọi thiên thu
Anh tìm hiện kiếp
Anh tan giữa mênh mông
Anh chìm trong u tịch
Xin trái tim anh nằm trong trái tim NGƯỜI
Xin trái tim anh đỏ thắm môi em cười
Anh giữ lại khổ đau như một niềm thống hối
Anh giữ lại vương miện gai đội lên linh hồn chảy máu
Và nguyện xin rữa sạch bụi ưu phiền
Rữa cho em những hương phấn tàn rơi
Cho hóa ngọc trong hồn em trinh bạch
Rữa trôi đi những hạt lệ bầm trong mắt
Của một thời dang dở cuộc trăm năm
Anh giữ lại vương miện gai đội lên linh hồn chảy máu
Và nguyện xin rữa sạch bụi ưu phiền
Rữa cho em những hương phấn tàn rơi
Cho hóa ngọc trong hồn em trinh bạch
Rữa trôi đi những hạt lệ bầm trong mắt
Của một thời dang dở cuộc trăm năm
Xin ướp thơ anh lên bóng nguyệt nguyên rằm
Xin khấn câu thơ như kinh chiều sám hối
Anh sẽ đặt trái tim mình tội lỗi
Dưới bệ thờ khấn liệm cuộc tình xanh.
Xin khấn câu thơ như kinh chiều sám hối
Anh sẽ đặt trái tim mình tội lỗi
Dưới bệ thờ khấn liệm cuộc tình xanh.
Lê Văn Trung
THÁNH LỄ MÙA XUÂN

ta nằm mơ màu cờ hòa bình
và em mở đôi cánh cửa thiên nhiên
bằng hai tay tự do
em có trái tim biết yêu đồng lúa
có tấm lòng biết ngợi ca rừng xanh
ôi chim bồ câu trắng
bay qua lòng anh
ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời
bằng chuyến tàu độc lập
băng trên những xích xiềng nô lệ
giẫm chân lên hận thù
hãy dứt bỏ quá khứ

biển cả đang chờ đón chúng ta
rùng xanh đang vẫy chào chúng ta
có hàng vạn người tung hô hòa bình
có hàng vạn người ca ngợi tự do
em có nghe thiên nhiên đang trỗi dậy
và chim và thỏ và giun dế
và cỏ xanh và đồi non
ngày đông phương ngày ánh sáng
đêm đông phương đêm nhiệm mầu

anh đang cứa trái tim mình
chia cho anh em mỗi người một ít hạnh phúc
chia cho thiên nhiên chia cho tổ quốc
máu anh sẽ viết thành thơ
máu anh sẽ chảy vào cánh đồng
ôi cánh đồng tự do
máu anh sẽ viết tên em
đồng nghĩa với hòa bình

ngày mai chúng ta đi về phía mặt trời
chúng ta đi như triều dâng
chúng ta đi như sóng dậy
chúng ta đi lớp lớp người đi
chúng ta đi hàng hàng người đi
hãy mở cửa thiên nhiên
bằng đôi tay tự do
hãy rung chuông thánh lễ
bằng trái tim tự do
em là con chim đậu trên đỉnh giáo đường
vỗ cánh bay qua lòng anh
bay qua đồng lúa

ôi bohémien!
khoác áo bình yên
anh đi khắp trời đông á
ôi bohémien!
chân anh giẫm trên đá sỏi
đi từ bình minh cho đến hoàng hôn
anh lên núi cao
anh về đồng thẳm
anh đi thăm từng ngọn cỏ từng bông lúa
bắt tay tung trẻ thơ

không có ai cướp được tự do
không có ai cướp được thiên nhiên
mùa xuân đã về trong trái tim
em rung chuông thánh lễ
Lê Văn Trung
(Tập san VĂN)
Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008
THAO THIẾT MỘT MÙI HƯƠNG

*https://vannghequangtri.blogspot.com/2019/03/thao-thiet-mot-mui-huong-tho-le-van.html
*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17340
*https://lathuybinhthuan.blogspot.com/2019/03/thao-thiet-mot-mui-huong-tho-le-van.html
Em có về nghe lời thầm thỉ
Của trăng mười sáu buổi giêng hồng
Vườn tôi hôm ấy nghìn hoa nở
Hoa nhớ em bừng ngát sắc hương
Em có nghe gió réo nhạc vàng
Gió từ vô tận đêm liên hoan
Gió say nhịp bước tình luân vũ
Gió nhớ em, gió thổi rộn ràng

Em có nghe ríu rít lời vui
Của chú chim non, vút tận trời
Tiếng reo làm vỡ làn mây biếc
Nỗi nhớ làm tan màu nắng phai
Em có nghe, rất nhẹ, nỗi buồn
Rơi xuống vàng ươm lời nhớ nhung
Hoa rụng trong tôi từng cánh nhỏ
Nhớ em thao thiết một mùi hương.

*https://vannghequangtri.blogspot.com/2019/03/thao-thiet-mot-mui-huong-tho-le-van.html
*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17340
*https://lathuybinhthuan.blogspot.com/2019/03/thao-thiet-mot-mui-huong-tho-le-van.html
Em có về nghe lời thầm thỉ
Của trăng mười sáu buổi giêng hồng
Vườn tôi hôm ấy nghìn hoa nở
Hoa nhớ em bừng ngát sắc hương
Em có nghe gió réo nhạc vàng
Gió từ vô tận đêm liên hoan
Gió say nhịp bước tình luân vũ
Gió nhớ em, gió thổi rộn ràng

Em có nghe ríu rít lời vui
Của chú chim non, vút tận trời
Tiếng reo làm vỡ làn mây biếc
Nỗi nhớ làm tan màu nắng phai
Em có nghe, rất nhẹ, nỗi buồn
Rơi xuống vàng ươm lời nhớ nhung
Hoa rụng trong tôi từng cánh nhỏ
Nhớ em thao thiết một mùi hương.
Lê Văn Trung (Ngói)
THẮP LÁ

*https://vannghequangtri.blogspot.com/2019/07/bang-khuang-thap-la-sinh-nhut-cuoc-tinh.html
*https://www.thuy-dien-thivanviet.de/2019/07/25/lvt-3-chu-m-th%C6%A1-cu-a-ta-c-gia-l%C3%AA-trung-vn/
*http://tongphuochiep.com/index.php/bao-chi/tho/28747-th-p-la-le-van-trung
Em từ buổi theo trăng về cuối hạ
Tôi ngỡ vàng chiều đã nhuộm hương thu
Lòng khuê phụ, hồn sương chia mấy ngã
Áo tình xanh chìm mấy bãi sa mù
Tôi ngỡ vàng chiều đã nhuộm hương thu
Lòng khuê phụ, hồn sương chia mấy ngã
Áo tình xanh chìm mấy bãi sa mù
Con đường cũ, con đường hồng xưa đã
Áo hoàng hôn trắng một góc sân trường
Con đường cũ, con đường tình hoa nở
Đã mấy lần hoa rụng dưới mưa sương
Áo hoàng hôn trắng một góc sân trường
Con đường cũ, con đường tình hoa nở
Đã mấy lần hoa rụng dưới mưa sương

Con đường cũ, con đường tình năm cũ
Em qua chiều vời vợi giấc chiêm bao
Tôi cứ ngỡ màu trăng mùa thiếu nữ
Theo nhau về cho vẹn nghĩa thương đau
Em có gọi mùa thu về cuối hạ
Mà mưa tôi chìm phủ một hồn chiều
Nhớ dòng tóc chia hai đường ngôi rẽ
Để tình buồn chia mấy ngã liêu xiêu
Mà mưa tôi chìm phủ một hồn chiều
Nhớ dòng tóc chia hai đường ngôi rẽ
Để tình buồn chia mấy ngã liêu xiêu
Em từ buổi mùa sương hồn phố cũ
Đèn hoàng hôn tôi thắp lá thu vàng
Xin cúi nhặt hồn tôi từng chiếc lá
Nằm im lìm như giọt lệ chưa tan.
Đèn hoàng hôn tôi thắp lá thu vàng
Xin cúi nhặt hồn tôi từng chiếc lá
Nằm im lìm như giọt lệ chưa tan.
Lê Văn Trung
THẮP NẮNG

Nắng cứ thắp cho vàng lời thơ lụa
Cho vàng lời tình ái của trăm năm
Hoa sẽ thắm và môi tình thắm ngọt
Lá sẽ đùa trên mắt biếc long lanh
Môi và mắt và da ngời tỏa ngọc
Tóc và mây và gió dậy hương nồng
Cho tôi uống vẹn dòng tinh khôi ấy
Tôi ôm ghì khát vọng đóa nguyên xuân
Tóc và mây và gió dậy hương nồng
Cho tôi uống vẹn dòng tinh khôi ấy
Tôi ôm ghì khát vọng đóa nguyên xuân
Nắng cứ thắp cho hồn em cháy rực
Cho chập chờn say cánh bướm tình si
Cho tôi siết nỗi rộn ràng trong ngực
Cho tôi chìm ngây ngất rượu tình cay
Cho chập chờn say cánh bướm tình si
Cho tôi siết nỗi rộn ràng trong ngực
Cho tôi chìm ngây ngất rượu tình cay
Đừng vội tắt! Em ơi đừng vội tắt!
Màu thu xanh ươm ngọt nắng yêu kiều
Nắng ngời sáng hoa cười trong mắt biếc
Sao nỡ đành tắt nắng hỡi em yêu!
Màu thu xanh ươm ngọt nắng yêu kiều
Nắng ngời sáng hoa cười trong mắt biếc
Sao nỡ đành tắt nắng hỡi em yêu!
Lê Văn Trung
THẤY GÌ TRONG CÁNH CHIM BAY

*http://www.huongdaoonline.net/2019/10/bay-ve-day-nhe-chim-oi-thay-gi-trong-canh-chim-bay/#more-20123
* tặng một tấm lòng nhân ái

*http://www.huongdaoonline.net/2019/10/bay-ve-day-nhe-chim-oi-thay-gi-trong-canh-chim-bay/#more-20123
* tặng một tấm lòng nhân ái
em bé bỏng mỏng manh như làn gió
mà trời xanh, xanh quá ở trên cao
em yếu đuối dịu mềm như ngọn cỏ
đất dưới chân em cũng quá ngọt ngào
mà trời xanh, xanh quá ở trên cao
em yếu đuối dịu mềm như ngọn cỏ
đất dưới chân em cũng quá ngọt ngào
chim về đậu trên cành thơm lá ngọc
chim bay vờn rung nhẹ tóc hương bay
em trải thảm nhung lòng em lên đất
hạt từ bi chim nhé, hãy no đầy
chim bay vờn rung nhẹ tóc hương bay
em trải thảm nhung lòng em lên đất
hạt từ bi chim nhé, hãy no đầy
trời xanh quá, và lòng em xanh quá
trời mông mênh và lòng em mênh mông
câu kinh chảy theo hồi chuông Bát Nhã
ngàn cánh chim vổ nhịp hót reo mừng.
trời mông mênh và lòng em mênh mông
câu kinh chảy theo hồi chuông Bát Nhã
ngàn cánh chim vổ nhịp hót reo mừng.
Lê Văn Trung
THAY MỘT LỜI CẦU NGUYỆN

*http://www.huongdaoonline.net/2019/08/ta%cc%a3p-tho-ve-me%cc%a3-le-van-trung/#more-19802
*https://khoahocnet.com/2019/08/14/chum-tho-ve-me-cua-le-van-trung/
Ngày tháng lụn lùi dần vào quên lãng
*https://khoahocnet.com/2019/08/14/chum-tho-ve-me-cua-le-van-trung/
Ngày tháng lụn lùi dần vào quên lãng
Mẹ nằm nghe chiếc lá rụng ngoài hiên
Mỗi nhịp đập trong hồn là nhịp thở
Giữa trần gian mẹ gửi trái tim mình
Giữa trần gian hoa nở trọn đời con
Là nước mắt là xót đau lòng mẹ
Là tiếng hát là lời ru dịu nhẹ
Dưới bầu trời mẹ là núi là sông
Mẹ nằm đó nụ cười hiền như Bụt
Lòng đắm chìm trong suốt cõi hư vô
Mẹ nằm đó tỏa bóng đời xanh ngát
Mẹ là hoa là nhạc, mẹ là thơ
Con sẽ hát như ngày xưa mẹ hát
Nằm ru con ấm lạnh suốt đời con
Con sẽ kể chuyện ngày xưa mẹ kể
Lòng mẹ thương con chân cứng đá mòn
Con sẽ đi những nẻo đường, mẹ đã
Gánh đời con qua ghềnh suối thương yêu
Gánh đời con qua trăm bờ bến lạ
Con nở thành hoa giữa lòng mẹ mỹ miều
Ôi vạn cõi nghìn phương sông biển rộng
Mẹ cao vời rực sáng một vì sao
Mẹ là gió giữa trời cao lồng lộng
Trái tim con xin nhuốm lửa nguyện cầu.
Lê Văn Trung
THẾ MÀ
thế mà chẳng bao giờ em nói yêu tôi
hỡi cô gái có đôi-mắt-mù -sương mang nỗi-buồn-tôi không nhìn không ngoái lại
em cứ lầm lũi đi như chưa hề tình cờ hoặc dững dưng ái ngại
hạt-bụi-tôi âm thầm đậu xuống giấc-mơ-em
em cứ xa xăm mù mịt kiếm tìm
một chiếc lá-một thoáng mây-một vọng âm mơ hồ xa lắc
em đâu hiểu khi ta chạm vào lòng nhau là ta chạm vào điều linh hiển nhất
khi quyện vào hồn nhau là thánh-hóa-trần-gian-ta-bụi-cát
khi em nói yêu tôi là nguyện đường vang lời ca hát
đôi chim câu trên đỉnh tháp chuông nhà thờ cũng âu yếm ái ân
thế mà chẳng bao giờ em nói yêu tôi
thế mà muôn đời vẫn xa ngái em ơi!
Lê Văn Trung
THẾ MÀ MẸ BỎ CON ĐI

*http://www.huongdaoonline.net/2019/08/ta%cc%a3p-tho-ve-me%cc%a3-le-van-trung/#more-19802
*https://khoahocnet.com/2019/08/14/chum-tho-ve-me-cua-le-van-trung/
Thế mà Mẹ bỏ con đi
Không thương con Mẹ bỏ về
Hư vô
Không thương con
Sao Mẹ buồn
Con nghe tiếng Mẹ nỉ non bên trời
Không thương con
Sao Mẹ cười
Nhìn con
Mẹ quặn trăm lời
Mẹ ru
Không
Sao lòng Mẹ Rối bời
Sao đôi mắt Mẹ ngậm ngùi sao khuya
Không thương con Mẹ bỏ về
Về đâu?
Con hỏi Mà đau lòng này
Đất trời
Thiên cổ
Có hay
Mẹ Thương chi
Cho đắng
Cho cay
Phận người
Mẹ ơi !
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment