Thursday, April 9, 2020

Thơ Lê Văn Trung - Vần T 4

Thơ tôi và em - Thơ tôi vừa nở đóa mong chờ - Thơ và tôi - Thôi em cứ là dòng sông - Thời gian nhìn lại - Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh - Thôi rót đời nhau cho cạn lòng - Thôi trở về hò hẹn với trăng sao - Thôi về làm chi - Thơ xuân - Thu - Thu buồn - Thu vàng - Thưa cùng Thượng Đế - Thương nhớ một mùa thu - Thúy Kiều mời rượu chàng Kim - Thúy Kiều khóc trước mộ Đạm Tiên - Thuyền giấy - Thuyền không quay lại - Thuyền lá - Tiễn - Tiếng chim vườn cũ - Tiếng gọi - Tiếng hát hoàng hôn - Tiếng hát mùa thu - Tìm chi - Tìm chi mà tìm


THƠ – TÔI VÀ EM
Thôi em ạ có chi đâu mà vội
Đường dù xa, hãy nán lại nơi này.
Nơi ta đã khản rao lời réo gọi
Bờ vực nào sâu hút đáy tương lai.

Nơi ta đã một trăm lần hạnh phúc
Là ngàn lần đối mặt với tai ương
Giữa hoan lạc thiên đường và địa ngục
Ta cùng em đã mấy bận vui buồn.

Nơi ta đã chơi trò chơi sinh tử
Ném đời ta trong đục giữa muôn dòng
Khi thua sạch canh bạc đời đen đỏ
Còn phụ gì nhau em hỡi phút sau cùng

Xương thịt dẫu tàn phai đời gỗ mục
Giọt lệ ngàn năm hằng đọng giữa tim người
Đá sỏi còn đau ứa tràn nước mắt
Em là ai mà không thấy ngậm ngùi
Em là ai mà ngang dọc giữa đời tôi
Không để lại chút tàn phai hương sắc
Ta lạc nhau rồi từ trong tiền kiếp
Để mình tôi ngồi dưới cội điêu tàn

Ném đời mình trôi giữa biển tang thương
Còn khản giọng thét cao lời réo gọi
Đây tiệc nhân gian mời em nán lại
Ta nâng ly uống cạn chén đoạn trường

Để mai này giữa hạnh phúc tai ương
Chẳng nỗi khổ đau chẳng niềm hoan lạc
Chẳng có chẳng không chẳng còn chẳng mất
Ta tan hoang vô ảnh vô hình.
Ta lạc nhau từ vạn nẽo u minh
Câu thơ chết
                     luân hồi
                                    ta
                                         bụi cát
Đời thơ chết ai viết lời thánh nhạc
Vội vàng chi em hỡi tiệc chưa tàn
Giọt máu này rơi xuống mấy ngàn năm
Còn đỏ mãi cả một trời oan nghiệt
Máu và thơ giữa muôn vòng sinh diệt
Tôi và em giữa hư thực hoang đường
Thì sá gì một chút bụi trần gian
Không ngồi lại cùng tôi trong khoảnh khắc
Xin ngồi lại cho tôi nhìn rõ mặt
Em là ai mà xuôi ngược giữa đời tôi

Gió tai ương thổi bạc kiếp con người
Chén oan nghiệt vỡ tràn dòng rượu đắng

Ôi cõi nhân gian tôi chẳng hờn chẳng giận
Mà ngồi đây chờ đợi mấy trăm năm                                
                               Lê Văn Trung


THƠ TÔI VỪA NỞ ĐÓA MONG CHỜ

Xin ướp vào thơ giọt lệ người
Xin đan vào tóc sợi tình tôi
Cho trăng ân ái mùa xanh cũ
Cũng nở hồng trên đôi cánh môi

Em hỡi thơ là những giọt sương
Mênh mang chìm trong mắt hoang đường
Nghìn năm đôi mắt mùa trăng nở
Những đóa tình xưa còn ủ hương

Xin chải thơ lên làn tóc rối
Cho gió tình rung nhẹ bóng mây
Cho lá tình như ngàn cánh bướm
Cho giấc mơ lừng hương tóc ai

Tôi chép thơ tình lên áo lụa
Tôi nhuộm thơ vàng chiều nắng phai
Thơ chảy theo tình như hương mật
Thơ mềm như mây trên bàn tay

Em có về không? Bay với thơ
Hoa tôi vừa nở đóa mong chờ
Xin dịu dàng ơi bàn chân ngọc
Bước từng bước nhẹ trong cơn mơ.
                       Lê Văn Trung



THƠ VÀ TÔI

*
https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung

Tôi được sinh ra bởi thơ và lớn lên bằng thơ
Tôi yêu em như yêu thơ và hạnh phúc khổ đau cùng thơ
Chân lý nằm trong thơ và thơ là chân lý
Tình yêu tỏa hương trong thơ và thơ nở những đóa hồng tình yêu
Thơ là máu là xương bừng cháy men đời
Thơ là thịt là da lừng hương nồng thắm

Thơ cứu rỗi linh hồn tôi
Thơ chan hòa hạnh phúc khổ đau tôi
Thơ thăng hoa tình yêu
Thơ là giọt lệ thơm ngát
Thơ là môi cười nồng say
Thơ là dòng sông chảy qua đời tôi chảy qua tình em chảy ngang qua thảo nguyên tình yêu xanh ngát
Thơ là đóa quỳnh hương ngàn năm trinh tuyết
Tôi hạnh phúc cùng thơ khổ đau cùng thơ như hạnh phúc khổ đau trong tình yêu
Như hạnh phúc khổ đau cùng em ôi nhan sắc vĩnh hằng
Hỡi thi sỹ
Người phu bốc vác nơi bến tàu nhân gian
Người sẽ mang trên đôi vai khô gầy thập giá của khổ đau
Người sẽ mang trong hồn mình niềm xót thương vô hạn
Người sẽ sống cùng những giấc mơ ngàn đời chỉ nở trong thơ
                                   Lê Văn Trung

THÔI EM CỨ LÀ DÒNG SÔNG
Có nghe được nỗi bềnh bồng thuyền tôi
Có nghe tiếng lở tiếng bồi
Lau xưa trắng bãi chưa nguôi nỗi chờ

Giá như em là câu thơ
Một hôm vàng giữa cơn mơ ái tình
Nở cho tôi một ĐÓA QUỲNH
Mùi hương ngà ngọc còn nguyên, trắng ngần

Giá còn trong cõi trăm năm
Em thiên thu một nụ rằm đài trang
Môi tình nồng đóa thanh tân
Ươm từ men nhụy ngực trầm ngát hương

Thôi em cứ là dòng sông
Để nghe tôi chảy bềnh bồng trong mơ.
                              Lê Văn Trung 


THỜI GIAN NHÌN LẠI
Tặng Hiệp
Sáu mươi năm những bọt bèo vô nghĩa
Câu thơ nào em viết xuống đời anh
Xin đủ ấm một góc chiều mộ địa
Anh nằm nghe lá úa rụng bên mình

Sáu mươi năm anh kiếm tìm kiệt sức
Vòng tay em nương bóng ngã bên thềm
Xin ngủ với giấc mơ buồn sương đục
Màu thiên thu trắng lạnh cả vô biên

Sáu mươi năm anh bới cào bật máu
Đất đá vô tâm rách xước thịt da
Cành truân chuyên dòng đời xin trú đậu
Đêm đông buồn gió lạnh cuối trời xa

Sáu mươi năm chiếc thuyền nan mỏng mảnh
Những dòng sông những bến lạ chia lìa
Em thả nhẹ chiếc neo chiều cuối bãi
Khói mờ giăng rười rượi mấy bờ khuya
Sáu mươi năm căm căm mùa gió bấc
Giọt rượu nào em nhỏ xuống ly không
Vừa đủ ấm như một dòng nước mắt
  Hạnh phúc nào cũng ngấm mặn long đong

Cõi thiên địa càn khôn nào vô hạn
Xin cùng tôi đi tới tận không cùng
Dẫu già cỗi trái tim leo lắt sáng
Vệt hào quang từ nguồn cội đau thương.
12 . 2004

Đồng Nai những ngày bạo bệnh


THÔI KHÓC CƯỜI CHI CUỘC TỬ SINH
 
Ta về níu gọi cơn mơ cũ
Nghe tiếng chim kêu hạ cuối vườn
Mảnh gương ngày ấy vùi trong đất
Cùng ta soi lại dấu tang thương
Ta về tay vịn rêu bờ giếng
Thấy bóng mây mù trong đáy sâu
Bay mãi còn ta sầu đứng ngóng
Ôi mây ngày cũ bay về đâu?

Ta về. Câu hát người quên, sót
Bỏ lại bên thềm xưa úa phai
Con dế vô tình đem câu hát
Ru thành bi khúc khóc thiên tai

Ta về đi lại con đường cũ
Tìm dấu chân người trên lối xưa
Chợt thấy lòng mình như cỏ dại
Đìu hiu vàng úa lạnh đôi bờ
Ta về khi bóng chiều đang xuống
Hãy thức cùng ta giun dế ơi
Bí tích hồi sinh từng giọt máu
Bí tích nào rữa sạch thương đau

Ta về đánh thức niềm quên lãng
Hãy khóc lên nào sỏi đá ơi
Nhân thế mịt mù cơn nhiễu loạn
Giọt lệ khô bầm trong mắt ai

Ta về chơi cuộc cờ thương hải
Xé lụa phù hoa vá cuộc tình
Ta về vẽ bức tranh vân cẩu
Thôi khóc cười chi cuộc tử sinh.
Lê Văn Trung

THÔI RÓT ĐỜI NHAU CHO CẠN LÒNG

*https://hoiquanphidung.com/showthread.php?28764-Trang-Th%C6%A1-L%C3%AA-V%C4%83n-Trung

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung

Uống mừng đi! Chết sống đời này
Có sá gì mà mắt lệ cay
Cung kiếm rỉ hoen màu tang hải
Sự nghiệp phù vân mây trắng bay
Uống mừng đi! Chén này khai giải
Nỗi oan hờn hơn bốn mươi năm
Uống mừng đi! Chén này oan trái
Ta liệm vào trong mộ địa câm
Uống mừng đi! Chén này sau cùng
Giờ ta chết sống cũng bằng không
Xem như ta đã tròn nhân nghĩa
Phúng điếu ta giọt lệ đắng lòng
Uống mừng đi! Sao ta lại buồn?
Thế thời chén đục lẫn chén trong
Ta rót vào năm cùng tháng tận
Ta rót đời nhau cho cạn lòng

Có chén rượu không đành uống cạn
Giọt lệ người mặn cả đời ta
Không uống cạn cũng đành quên lãng
Ném đời mình chìm giữa phong ba
Ôi cớ vì đâu mà lệ đắng
Cuộc cờ binh mã - cuộc rong chơi
Đã trả chưa tròn cơn dâu biển
Máu vẫn ngàn năm chảy ngậm ngùi.
Lê Văn Trung
(Huế 20. 3 1975, và vùng ngụ cư mới 2019)

THÔI TRỞ VỀ HÒ HẸN VỚI TRĂNG SAO
*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung

Người rạng rỡ đêm trần gian mở hội
Tôi trở về hò hẹn với trăng sao
Tôi sẽ về tận những đỉnh non cao
Cùng mây trắng, cùng sương ngàn, suối biếc
Tôi réo gọi tình tôi từ muôn kiếp
Từ mênh mang diệu vợi đến vô cùng
Trong bất tận giữa đất trời diễm tuyệt
Tôi sẽ về mầu nhiệm cõi vô chung
Tôi sẽ về nghe gió nhạc mênh mông
Nghe tiếng gọi thiên thu lời vi diệu
Tôi sẽ đắm trong dòng sông vĩnh cửu
(Ôi dòng sông một thuở tóc hoang đường)
Tôi sẽ bay cùng mây trắng ngàn phương
(Mây từ buổi xa người bay vô định
Tôi sẽ thắp lửa chiều xanh tịch lặng
Soi lòng mình xin ấm cuộc tình xưa
Tôi đốt nốt bài thơ viết giữa cơn mơ
Gửi lại em đêm trần gian mở hội
Em có nghe lời kinh cầu cứu rỗi
Tôi trở về tĩnh lặng dưới trăng sao.
Lê Văn Trung

Thôi về làm chi

Gửi Uyên Hà

Thôi về làm chi
Chị nằm trong đất
Cây buồn cây khóc
Gió buồn gió than
Một hồn cô độc
Mây buồn lang thang
Không còn nước mắt
Đợi gì trăm năm
Quạnh trời sương bạc
Hắt hiu chỗ nằm
Hẹn gì trăm năm
Bóng chiều đã khuất
Tiếng vượn đầu non
Bóng chim cuối bải
Ở lại trần gian
Lạnh màu trăng khuyết
Thôi về làm chi
Thôi về làm chi!

Lê Văn Trung

THU


Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Ngắm nắng hoàng hôn phơi áo vàng
Ngắm mây trải lụa tình phiêu lãng
Và lắng nghe hồn thu thở than
Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Nhìn gió ru xanh lá cuối chiều
Nhìn bóng mây chìm trong tịch lặng
Và thấy màu thu cũng thoáng phai

Cho tôi ngồi lại bên rừng vắng
Nhớ một màu sương trắng lụa là
Sương trắng hay hồn tôi nhuộm trắng
Chạnh nhớ một mùa thu rất xa
Em có bao giờ tiếc nuối không
Một trời thu biếc nắng hoàng hôn
Một màu thu nhuộm vàng cơn mộng
Một tiếng thu vang động suối ngàn?
                             Lê Văn Trung

THU BUỒN
*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung

Thu ơi vàng quá đổi
Vàng chi cả nỗi buồn
Vàng cả chiều mòn mỏi
Câu thơ vàng mênh mang
Áo xưa vàng trong gió
Tóc xưa vàng trong mây
Bóng xưa vàng cuối phố
Buồn nào vơi sầu này
Em xưa vàng trăng lạnh
Chênh chếch một hồn thu
(Lòng người như lá rụng
Nhớ chi một chiều hè) (*)
Tôi nghe hồn gió thoảng
Trải bóng vàng, vàng rơi
Thu ơi vàng quá đổi
Bao giờ cho nguôi ngoai
Mùa thu không về lại
Nỗi buồn xưa rụng vàng
Sông vàng thu chảy mãi
Chở nỗi buồn đi hoang.
                  Lê Văn Trung
(*): mượn ý một hình ảnh

THU VÀNG

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung


Người gói cả màu thu vàng trong áo
Để da chiều ngây ngất một mùi hương
Dòng tóc chảy trăm dòng sương huyền ảo
Thơ vàng ươm màu áo mộng hoang đường.
                                         Lê Văn Trung


THƯA CÙNG THƯỢNG ĐẾ
Người đánh cá cuộc đời tôi
bằng trò sấp ngữa vòng chơi số phận
ném tôi vào cõi phù vân
mặc cho trời đất xoay vần rủi may

người vờ vỉnh giữa cơn say
nói trăng nói cuội kéo dài cuộc vui
chẳng xót xa chẳng ngậm ngùi
tôi không còn bóng hình tôi của người

đem tung hứng cuộc đời tôi
nghìn đêm mua một tiếng cười phù hoa
đảo điên trong cõi người ta
bỏ mặc tôi một hồn ma không mồ

uổng đời tôi – một đời thơ
đau lòng tôi có xót xa lòng người
bao giờ tàn cuộc rong chơi
 mà lời phán xét là lời bi thương

tôi nào mơ chốn thiên đường
cõi chân như cũng vô thường có không
một mai cát bụi hồng trần
hãy quên tôi với căn phần của tôi
Đồng Nai 2001 (Cát bụi phận người)

THƯƠNG NHỚ MỘT MÙA THU

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung

Lá bàng rơi thắm đỏ
Thương nhớ một mùa thu
Áo ai vàng cuối phố
Thương nhớ gì tình ơi

Em qua chiều tóc rối
Em qua mù sương tôi
Hồi chuông buồn sám hối
Rụng bên đời chia phôi

Em qua chiều mắt ướt
Giọt lệ nồng vai ai
Tôi mang hồn thánh giá
Gánh tình qua thiên tai

Em qua chiều nắng úa
Tôi giọt nắng tàn phai
Trên môi tình phụ rẫy
Trên môi tình lưu đày

Lá bàng ơi thắm đỏ
Đành đoạn rụng về đâu
Tôi mang hồn trăng cổ
Về rụng cuộc tình đau.
                   Lê Văn Trung


THÚY KIỀU MỜI RƯỢU CHÀNG KIM
*https://www.banvannghe.com/a5077/lu-c-ba-t-le-van-trung
Xin mời nhau chén rượu này
Mừng trong luân lạc một ngày bình yên
Bão giông chìm nổi lênh đênh
Mười lăm năm lệ ân tình chưa nguôi
Nâng ly nhìn tỏ mặt người
Đàn rơi mấy giọt đầy vơi đoạn trường
Xin mời nhau chén tình nồng
Từ trong sâu thẳm cõi lòng tang thương
Lạy này thâm tạ mười phương
Lạy này thâm tạ trăm đường phiêu linh
Triệu nỗi nhớ vạn niềm quên
Chút trinh xin nguyện đáp đền mai sau!
Lê Văn Trung


THÚY KIỀU KHÓC TRƯỚC MỘ ĐẠM TIÊN
Hình như tôi đã trăm lần
Sống đi chết lại mà không gặp người
Bao giờ tàn cuộc rong chơi
gởi câu sinh tử trong lời tử sinh

dẫu có không một chút tình
biết ai là bóng là hình của ai
có tôi trong nỗi đau người
có người trong nỗi ngậm ngùi đời tôi

ra đi cuối đất cùng trời
biết nhân gian vốn đầy vơi vô thường
tôi một phương người một phương
hát ai nghe tiếng đoạn trường cùng ai
người về đâu? tôi còn đây
ba trăm năm chắc có ngày trùng lai
non xa lạnh chiếc trăng gầy
lời vô thanh vọng tự ngoài hư không
2002 (Cát bụi phận người) - Lê Văn Trung


THUYỀN GIẤY

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung


Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả vào thơ buổi nguyệt hồng
Thuyền ơi! Thuyền chở giùm ta với
Một trái tim buồn giạt cuối sông
Xin ướp vào thơ áo hạ vàng
Xin ươm vào lệ đóa quỳnh hương
Xin tan vào mỗi dòng sương ngọc
Một chút tình xanh buổi chớm xuân
Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả về đâu thuở bé thơ
Thuyền ơi! Thuyền có quay về lại
Ta quá giang thuyền những giấc mơ
Ta trôi theo những con thuyền giấy
Em thả đi rồi Mộng trắng tay
Trăm năm thuyền vẫn còn đi mãi
Ta cũng trôi hoài Em có hay?
                         Lê Văn Trung 


THUYỀN KHÔNG QUAY LẠI

Thuyền tách bến, không một lần quay lại
Sông đời tôi bồi lở suốt trăm năm
Lòng cũng trắng bạc phơ hồn lau sậy
Xót xa hoài theo từng nỗi long đong
Mây du mục rừng xanh chia mấy ngã
Hồn thảo nguyên cỏ nhớ bước chân người
Ôi vó ngựa mịt mù trong cõi tạm
Áo phù hoa tơi tả cuộc trần ai

Người đã đến như quán đời ghé tạm
Một đêm buồn ngồi kể chuyện nhân gian
Tôi nhuốm lửa soi lòng chưa đủ ấm
Và người đi khi bếp lạnh chưa tàn
Thuyền tách bến không ngoái đầu quay lại
Mái chèo khua xé vỡ một vành trăng
Sông đời tôi sóng buồn ven bến bãi
Vỗ trăm năm chưa hết cuộc thăng trầm.
Lê Văn Trung


THUYỀN LÁ
Gió ngàn xa rụng lá mùa
Tôi về nhặt lá chiều mưa làm thuyền
Chiếc mùa đông chở tình em
Sóng xua bờ đá đắm chìm cuối sông
Chiếc mùa thu một khoang buồn
Tôi xuôi ngược với trăm dòng chia xa
Hai mươi năm bóng trăng nhòa

Ngậm ngùi tôi với bao la biển trời
Lê Văn Trung

TIỄN

vài đứa bạn ngồi quanh chiếu rượu
uống dăm ly gọi là tiển đưa
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo người mấy giọt mưa
mấy giọt mưa cay tình ly xứ
cơm áo đau từng chuyện áo cơm
sáu mươi năm mấy vòng lưu lạc
chuyện cố hương buồn chuyện cố hương
chuyện cố hương đau lòng gửi lại
những dòng sông cũ nhớ ta chăng
ở đâu ta cũng là ly khách
sống tạm vào ra cửa thế gian
ngươi về Phan Thiết Hàm Thuận Nam
ta về nơi đâu? Những bước lầm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
một trời thu cũ lạnh căm căm
thôi cứ ngồi đây mà nhớ lại
cỏ cây nhàu nát nét phong trần
người xưa- chuyện cũ- trời quan tái
bụi tháng năm chồng bụi tháng năm
này rót đầy ly này cạn chén
đưa nhau là tiển biệt đời nhau
ngày mai Phan Thiết trời hanh nắng
ta gửi theo lòng giọt trước sau.
Lê Văn Trung
(nhớ những ngày mưu sinh ở PT)

TIẾNG CHIM VƯỜN CŨ

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung


Tôi về nghe tiếng chim vườn cũ
Rụng xuống nhành sương một tiếng kêu
Gọi bóng thiên thu về theo gió
Chạm cõi tình xưa động bóng chiều

Em ủ lòng hương từ muôn kiếp
Quần hoa áo lụa thuở mười ba
Cho tôi về giữa cơn mơ ấy
Trải hết tình nhung gấm lụa là

Cho tôi về giữa cơn mơ ấy
Một đêm bừng ngát mộng quỳnh hoa
Vòng tay ân ái còn run rẫy
Làn môi đam mê còn sững sờ

Mơ hồ nghe tiếng chim vườn cũ
Đậu xuống hồn tôi như giấc mơ
Ôi sắc hương xưa là cơn mộng
Chảy hoài chưa hết một câu thơ.
                       Lê Văn Trung

TIẾNG GỌI

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung


Tôi thường gọi tôi bằng tiếng vọng
Của nghìn năm cũ, thuở yêu em
Như sông vỗ mãi nghìn con sóng
Vào bãi bờ xanh quá tội tình
Tôi thường gọi tôi bằng tiếng hú
Con vượn đầu non đứng một mình
Gọi mãi vào muôn trùng biển khổ
Một vùng sơn quạnh bủa mông mênh

Ai gọi tên tôi bằng tiếng khóc
Thiên thu vàng rụng lá mê cuồng
Tôi con thú uống bùa mê độc
Tôi say men lụy giữa trời không
Hãy rót cho tôi giọt lệ mừng
Đêm này thiên hạn vui liên hoan
Xác tôi như đóa hoa vừa nở
Lệ ai như lệ người trăm năm
Tôi gọi tên tôi từ đáy mộ
Em về mở cửa thiên đường xưa
Tôi gọi tên tôi mà cứ nhớ
Tên của trần gian đã xóa mờ.
                        Lê Văn Trung 


TIẾNG HÁT HOÀNG HÔN

*https://www.banvannghe.com/p11a11179/tho-le-van-trung

Ôi tiếng hát đã ru mềm trên lá
Chiều vàng ươm gió gọi tím mây trời
Chiều vàng ươm áo lụa cũng vàng phơi
Em như nắng cũng ươm vàng câu hát

Em vẽ hồn tôi lên từng phím nhạc
Em trải tình tôi lên tóc hương nồng
Em chảy vào tôi như một dòng sông
Em chảy vào thơ như dòng suối ngọt

Tôi sững sốt, ôm tình em bật khóc
Như vạn lần ôm hết cõi mông mênh
Như vạn lần, ôi giấc mộng cuồng điên
Tôi vung vãi đời tôi bay tràn hạnh phúc
Tôi vỡ hồn tôi nhiệm mầu phép thuật
Tôi nở thành hoa, tôi tỏa thành sương
Tôi thấy tôi về giữa nụ quỳnh hương
Tôi uống cạn men mật ngời vi diệu

Tôi rót đầy em, em là ly rượu
Tôi uống tràn em, em là men say
Tôi thấy hồn mình như bóng mây bay
Xin ghì siết hồn tôi trong tiếng hát

Xin nhấn chìm tôi trong từng tiếng nhạc
Tôi tan vào hơi thở của vô biên
Tôi tan vào vĩnh cửu cuộc tình em
Đừng khép vội, cửa tồn sinh bất tuyệt
                    Lê Văn Trung


TIẾNG HÁT MÙA THU
Lời mênh mang chảy quyện dải mây hồng
Lời tỏa ngát trên từng đài hoa nở
Lời mượt mà thơm ngát tóc quỳnh hương

Tiếng ai hát nghe mềm như hơi thở
Như mùa thu bước nhẹ phía rừng xa
Như tiếng bờ xanh gọi nghìn năm cách trở
Như tiếng dòng sông trắng cánh buồm mơ

Ôi tiếng hát như một lời van vỉ
Như tiếng chùng sâu hút giữa chiêm bao
Như tiếng gõ vào tim chiều mộng mị
Như tiếng trầm cung bậc thuở yêu nhau
Tiếng ai hát? Hay mùa thu đang hát
Bài tình ca chìm xuống bóng chiều xưa
Rung trong lá những hồn thu xanh ngát
Và tơ vàng óng ánh sợi vàng thơ

Tiếng ai hát hay tiếng mùa đồng vọng
Rừng muôn thu hợp tấu khúc giao tình
Ôi tiếng hát thơm như làn áo mỏng
Chảy trong mùi da thịt ngọc nguyên trinh.
                         Lê Văn Trung 

TÌM CHI

Tìm đồi Tây
Lạc đồi Đông
Hỏi mây trời chở nắng hồng về đâu?

Tìm nghìn xưa
Lạc nghìn sau
Hỏi trăng thiên cổ còn màu rằm thu?

Tìm chi
Trong biển xanh dâu
Sông đời sóng vổ chân cầu nhân gian

Tìm chi
Hoa nở
Hoa tàn
Sắc xưa còn thắm?
Nhụy vàng còn hương?

Tìm chi
Sương khói hoàng hôn
Cuối rừng mây bạc
Đầu non sương mờ

Vẽ vào trời đất câu thơ
Tìm chi?
Thôi nhé!
Hư vô
Cõi về.
Lê Văn Trung


TÌM CHI MÀ TÌM

Rồi một hôm thuyền qua sông
Mang theo khăn gấm áo hồng, về đâu?
Trăm năm lạc mất đời nhau
Tìm chi Hoạn nạn Bể dâu Mà tìm

Chập chùng trong nỗi nhớ quên
Rồi một hôm Người đứng bên mạn thuyền
Bảo rằng Chẳng nợ Chẳng duyên
Mà đau bầm cả trái tim đất trời

Lăn buồn giọt lệ trên môi
Mắt huyền xưa Mùa thu tôi Hoang đường.
                            Lê Văn Trung


No comments:

Post a Comment

Huyền Ca Vô Tận

HUYỀN CA VÔ TẬN * Trích đoạn 7. Tôi ngồi, ngỡ đã nghìn năm Màu mây thiên cổ úa vàng nỗi đau Câu kinh xưa hết nhiệm mầu Chùa xưa rêu ph...