Thursday, April 9, 2020

Thơ Lê Văn Trung - Vần T 1

Ta cho nhau cái sau cùng - Ta Chúc Mừng Sinh Nhựt Ta - Ta còn vô tận giữa ngàn năm - Ta đau lòng nhận ra hắn là ai - Ta đi - Ta Gởi Gì Vào Giọt Rượu Chiều Nay - Ta Mất Còn gì Năm Mươi Năm - Ta ngược chiều sinh tử tới vô biên - Tạ Ơn Em Và Qui Nhơn - Tạ Ơn Vô Lượng Đất Trời – Ta Say Từ Buổi Chìm Trong Mộng - Tạ tấm lòng trăm năm - Ta Trở Về Như Ly Khách Xưa – Ta trở về nơi đã bỏ ra đi - Ta vẫn đợi chờ - Ta về (2 bài) - Ta Về Cho Trọn Nghĩa Tang Thương - Ta Về Hay Là Ta Đang Mơ – Ta về không kịp chuyến trăm năm ( 2 bài) – Ta Về Một Bóng Bên Đường



TA CHO NHAU CÁI SAU CÙNG
tặng Hiệp
*http://www.hocxa.com/VanHoc/TacGia/LeVanTrung_TrangTho.php#15
*https://thotucoinhieunhuong.wordpress.com/ban-me-thu%E1%BB%99t-nh%E1%BB%AFng-ngay-thang-kho-quen/2229-2/?csspreview=true

ta đi trăm núi ngàn sông
để chia nhau cái khốn cùng đời nhau
để cho nhau cái cơ cầu
cho nhau cả những tình sâu nghĩa đầy
có em trong cuộc đời này
là ta có đủ vơi đầy nông sâu
sá gì đâu cuộc bể dâu
ai không lận đận qua cầu tang thương
cụ Nguyễn Du khóc đoạn trường
ba trăm năm …
ta khóc buồn ngàn năm
hãy vì nhau dẫu mất còn
gởi cho nhau chút phai tàn hỡi em
để sau bao thác bao ghềnh
bao nhiêu lừa lọc đảo điên phận người
ta dành một chút tình vui
tiếng đàn tan hợp ngậm ngùi Kiều xưa.
Trên tàu Bắc Nam 15.02.2002
                        Lê Văn Trung 


TA CHÚC MỪNG SINH NHẬT TA

(Cám ơn người gửi lời Chúc Mừng Sinh Nhựt, xin đi lại bài thơ tròn năm)
Sinh ra đời là tiếp cuộc rong chơi
Từ tiền kiếp đã dại khờ dang dỡ
Khi trần gian không là chốn về, không là nơi ở
Chỉ là nơi ta mệt lã dừng chân
Tựa lưng vào núi, thấy mặt trời xa, thấy bóng ta gần
Và nhìn em! Ôi! Một đóa phù vân!
Mừng ngày ta sinh ra để biết mình không thể
Đi chưa hết vô cùng đã chạm cõi hư không
Mừng ngày ta sinh ra để biết màu dâu bể
Chảy qua đời mình chảy siết nỗi long đong
Sinh ra đời là mở tiếp con đường sau cuối
Là luân hồi nối tiếp cõi người ta
Là mở, khép, là đi, về, trăm lối
Là kiếm tìm vô vọng giữa bao la
Mừng ngày ta sinh ra để chạm vòng sinh tử
Để mất còn, bồi lỡ, chập chùng quay
Để thấy em bên kia trời cố xứ
Đốt tàn phai ươm mộng úa tàn phai
Mừng ta sinh ra, tạ lỗi nỗi sầu này
Hoa sẽ nở trên nấm mồ thiên cổ
Và em hỡi cho ta dòng nước mắt
Chảy vào ta cho nhẹ bớt niềm đau.
                        Lê Văn Trung 

TA CÒN VÔ TẬN GIỮA NGÀN NĂM

Tặng các bạn Hồng, Thi, Thao, Hoàng để nhớ ngày gặp lại.
ta mất ngàn năm chưa hóa bướm
em giây phút đã biến thành hoa
hạt bụi rơi buồn không tiếng vọng
đã chạm vào trong mỗi sát na

ta nén thiên thu tràn giọt lệ
phù phiếm đời nhau lạc nẽo về
em màu trăng khuyết đêm non lạnh
soi thấu hồn ta một cõi mê?

tình đã xanh rêu thềm hệ lụy
ta đi tìm lại dấu chân người
dẫu mất ngàn năm chưa hóa bướm
ta còn vô tận cuộc rong chơi
thì có gì đâu mà lận đận
thì có gì đâu mà mất còn
ta mất nghìn năm – còn vô tận
ta còn vô tận giữa nghìn năm

thôi có gì đâu mà ngậm ngùi
nỗi đớn đau – niềm hoan lạc đầy vơi
ta về ngồi dưới đồi sương lạnh
chút sắc màu xưa nhạt cuối trời
1991 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)



TA ĐAU LÒNG NHẬN RA HẮN LÀ AI
đừng bao giờ yêu những đứa làm thơ
càng không thể kết nghĩa tình chồng vợ
cái ngữ ấy ta đã từng ngửi thấy
thơ văn chi cơm áo có ra gì
thà em quên quách mẹ tiếng thị phi
bỏ mặc hắn xác xơ cùng số phận
nòi thi sĩ hắn không hề oán hận
chỉ âm thầm nhận lấy cái đau thương
chỉ lặng câm uống hết chén đoạn trường

nên đành có nhẫn tâm mà phụ rẫy
dù thiên cổ trước sau gì cũng vậy
bởi vì em, ơn Chúa! đã sinh ra
vốn là em, em cũng là đàn bà
sống không thể thiếu lụa là gấm vóc
mà những đứa làm thơ
cứ chuyện trời chuyện đất
chuyện trăng sao nông cạn vơi đầy
chuyện biển dâu mờ mịt đông tây
cứ đuổi mãi theo những điều không thật
những cái thế gian cho là trật lất
hắn muộn phiền trăn trở mấy mươi năm


hắn héo khô xơ xác đời tằm
cố kéo mãi những sợi tình phù phiếm
hắn quanh quẩn trong những vòng tìm kiếm
cõi con người tăm tối giữa vô minh

hắn băng qua sa mạc đời mình
cát bỏng cháy - lửa nhân tình thêu đốt
thì em hỡi sá gì đâu thân xác
của một người lạc lõng giữa đời em
của một người lạc lõng giữa trần gian
chuyện cơm áo đã ba chìm bảy nổi
thơ với rượu một cõi sầu vời vợi
Thượng đế đành quên có một linh hồn


Thượng đế đành tâm khép cửa thiên đường
hắn ngồi giữa đất trời cười ứa lệ
ôi ngàn năm chưa hết vòng dâu bể
năm mươi năm thà như một sát na
sá gì đâu không! có một quê nhà
chốn phải đến là nơi không có thực
cái quí nhất là cái vừa vụt mất
để một đời đau đáu một đời thơ

chốn phải về mù mịt giữa hư vô
hắn nhận hết bi thương cùng số phận
trái tim hắn đã đành là vỡ rạn
vẫn nghìn đời yêu quá cõi nhân gian
vẫn nghìn đời đâu há dễ em quên
dù trọn kiếp trói trong vòng hệ lụy
dù trọn kiếp đã khô mòn xương tủy

hắn là ai mà đau đáu một đời thơ
dù em nhẫn tâm quên mất nẻo về
hắn vẫn đứng nhìn dòng sông nước chảy
giọt nước mắt rơi buồn em có thấy

ta bỗng đau lòng nhận ra hắn là ai
Đà Nẵng 2002

TA ĐI
*http://www.phamcaohoang.com/2018/10/828-tho-le-van-trung-ta-i.html
*http://www.huongdaoonline.net/2019/07/ta%cc%a3p-tho-le-van-trung/#more-19605


Bèo nước còn say mộng lãng du
Trăm năm men cháy rượu giang hồ
Ta đi! Thôi nhé, đừng mong đợi
Biển đời muôn nẻo sóng lô nhô

Ta đi! Thôi nhé, như mây trời
Mười phương còn mãi cuộc rong chơi
Quê nhà cố quận là trăm họ
Chén rượu nhân quần ấm lửa vui

Ta đi! Thôi nhé, đừng thương xót
Thế thái nhân tình mặc trắng đen
Ta dang tay rộng ôm trời đất
Ta trải lòng ra với thế gian

Ta đi! Trăm nẻo đường dong ruổi
Những bến ga buồn không tiễn đưa
Những bờ qua tạm đêm giông bão
Những quán ven chiều lạnh gió mưa

Ta đi! Áo nhuộm màu trăng khuyết
Tóc sẽ rơi từng sợi trắng mây
Sương khói đời ta mù biệt biệt
Lòng vẫn còn ươm bóng nguyệt gầy.
                               Lê Văn Trung 

TA GỞI GÌ VÀO GIỌT RƯỢU CHIỀU NAY

( trích thơ của Ngói)
Lòng ta sẽ vì thơ mà thắm lại
Yêu nhân gian, yêu cả những phụ phàng
Ta yêu cả những tình đi không trở lại
Yêu em như yêu Chúa, bỏ thiên đàng
Ta sẽ ném nỗi buồn không tưởng tiếc
Giọt rượu này trôi suốt cõi vô biên
Ta yêu cả những sinh tồn hủy diệt
Ta yêu em yêu giấc mộng không thành
Chiều nay ta uống mà không thể
Gửi đến lòng ta ly rượu cay
Đã ném đời ta vào dâu bể
Mà nghe tình em như mây bay.
Lê Văn Trung

TA MẤT CÒN GÌ NĂM MƯƠI NĂM



Năm mươi năm trở lại
Ta gác kiếm giang hồ
Áo xưa còn lấm bụi
Lòng xưa con thơm tho

Em như dòng giang nguyệt
Chảy suốt một rừng thu
Ta ôm tình lãng khách
Tắm trong dòng thương đau

Nỗi đau như giọt lệ
Nhỏ xuống nẽo hạnh đời
Nỗi đau là chuyện kể
Về tình người hanh hao

Năm mươi năm trở lại
Áo xưa vàng hơn xưa
Đừng son phai phấn nhạt
Mà đau bầm câu thơ.
  Lê Văn Trung (NGÓI)


TA NGƯỢC CHIỀU SINH TỬ ĐẾN VÔ BIÊN

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17069


Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Như cánh chim cắt ngang bầu trời
Để cho ta suốt một đời lam lũ
Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi

Em tắt một vầng trăng
Vùi lấp hết sao trời
Đêm ba mươi đời mình ta như kẻ đui mù bước đi bằng trí huệ một ngàn năm khổ hạnh

Bằng tinh huyết thi ca
Bằng nhiệm mầu hiển Thánh
Ta mãi đi tìm thứ ánh sáng chiêm bao
Ta mãi đi tìm dù chỉ một vì sao
Trong vết cắt của đường bay vũ trụ

Ta dẫu biết triệu triệu năm ánh sáng
Ta vẫn xoay tròn như hành tinh cô đơn
Có bao nhiêu quỹ đạo trong một con người?
Có bao nhiêu quỹ đạo trong cõi tình em?
Và bao nhiêu đường dẫn vào trái tim?
Người ta bảo thi ca là nguồn cơn của hủy diệt
Để soi tìm vĩnh cửu giữa vô biên
Người ta bảo tình yêu là một đường bay không bao giờ có thật
Chỉ tỏa hương vào cơn mộng ảo huyền
Và mùi hương là độc dược thần tiên
Để hủy diệt và hồi sinh bất tử
Em vẽ một vòng cong vào đường bay vũ trụ
Ta ngược chiều sinh tử đến vô biên.
                            Lê Văn Trung

TẠ ƠN EM VÀ QUI NHƠN 

Tạ ơn những phố những phường
Qui Nhơn và những con đường mùa đông
Xin tạ ơn một tấm lòng
Đã cho ta biết một lần yêu em
Tạ ơn những nhớ cùng quên
Những chiều tóc rối những đêm lụa nồng
Tạ ơn em và Qui Nhơn
Đã cho ta biết mùi hương đất trời

Xin tạ ơn những buổi chiều
Có mây ngàn dặm về theo bóng người
Có hồng thơm đóa hoa môi
Có nồng men ngọc trong lời ái ân
Tạ ơn em và Qui Nhơn
Nở cho ta đóa nguyệt hồng trong thơ.
                          Lê Văn Trung

TẠ ƠN VÔ LƯỢNG ĐẤT TRỜI


*http://www.huongdaoonline.net/2019/07/ta%cc%a3p-tho-le-van-trung/#more-19605


Xin tạ ơn vô lượng đất trời
Cho tôi thở bằng hương rằm tỏa nguyệt
Cho tôi thở bằng sương hằng trinh tuyết
Tôi thở cùng vô tận cõi thơ tôi

Xin cảm ơn em những giọt lệ ngời
Đã khai giải nguồn đớn- đau- hạnh- phúc
Cho lóng lánh linh hồn tôi nạm ngọc
Linh hồn tôi vời vợi cõi tình em

Hãy lắng nghe dòng máu chảy trong tim
Đang vỗ sóng nhiệm mầu trăm bến lạ
Em có thấy lòng tôi xanh như lá
Ôi rừng tôi xanh quá buổi chim về

Và lời chim chảy lụa biếc suối khe
Em xỏa tóc gội hương rừng vi diệu
Cây và cỏ đã bao mùa đứng đợi
Ngàn mưa xa hò hẹn có quay về

Ôi hồn tôi là một phiến mây bay
Xin cảm tạ ơn đất trời vô lượng
Tôi bay với mây, ngàn năm ánh sáng
Và rừng hoa bừng nở một rừng thơ.


                                     Lê Văn Trung 

TA SAY TỪ BUỔI CHÌM TRONG MỘNG
Ta khát từ thu vàng ái ân
Ta rót nghìn năm vào vô tận
Ta uống nghìn năm rượu chưa tàn

Hình như rượu chảy vào quên lãng
Ta cũng rơi buồn trong lãng quên
Em có vì tình ta lận đận
Thôi có vì nhau mà muộn phiền

Xin hãy xem như tình hoạn nạn
Xin hãy xem như thuyền bấp bênh
Ta trót căn phần như định mệnh
Ta trót dòng trôi những gập ghềnh

Em vỡ vào ta một cõi buồn
Chảy vào vô tận một dòng sông
Ta trôi theo nỗi buồn vô tận
Ta trôi theo tình em long đong

Ta say từ buổi chìm trong mộng
Ta khát từ trăng đã khuyết rằm
Em có vì ta mà uống cạn
Ly này ta hẹn với trăm năm
Lê Văn Trung (Ngói)


TẠ TẤM LÒNG TRĂM NĂM
1
Sợi quên sợi nhớ rối bời
Mà sao tình vẫn rạng ngời trong tôi
Tạ ơn em tạ ơn đời
Tôi nâng niu chút buồn vui cuối cùng
Bải bờ lau sậy mênh mông
Bến trăm năm! Tạ tấm lòng trăm năm.

2
Thương em vai gánh vai gồng
Cháo cơm từng bửa thay chồng ngược xuôi
Mười năm áo rách ngậm ngùi
Chút hương sắc bỏ bên đời nhiễu nhương
Ta về nửa dại nửa điên
Lắng nghe dòng chảy ưu phiền bên em.
                                     Lê Văn Trung 


TA TRỞ VỀ NHƯ LY KHÁCH XƯA

Con tàu về muộn, sân ga vắng
Ta đến như người ly khách xưa
Áo bạc lạnh căm hồn cô lữ
Trăm năm mù khuất bụi giang hồ
Một mảnh trăng đau trời viễn xứ
Ôi trăng như một kẻ không nhà
Ôi trăng như tấm lòng cô phụ
Ta về lạc lõng giữa đời ta
Ta về mơ lại mùa sương cũ
Áo mỏng vai mềm đêm dạ hương
Ta về nhuốm lửa bên thềm lạnh
Sưởi ấm tình xưa đã tuyết đông
Ta về như bóng mây phiêu lạc
Mơ đóa quỳnh hương vẫn trắng ngần
Mơ thấy lệ ngời trong mắt ngọc
Mơ thấy thuyền xưa đậu cuối sông
Ta về mơ lại cơn mơ cũ
Thuở áo vàng bay lụa bướm vàng
Ta về ngồi lại bên hiên phố
Uống nỗi buồn trong men rượu tan
Con tàu về muộn! Ta đành muộn!
Chợt thấy thương người ly khách xưa
Chợt thấy tình người như ga vắng
Mà lòng chưa úa một cơn mơ.
Lê Văn Trung


TA TRỞ VỀ NƠI ĐÃ BỎ RA ĐI
 
Trăm năm hỡi một chén đời say tỉnh
Ta trở về ngồi đợi bến sông thu
Đã lỡ bước, đã cam đành lỗi hẹn
Ta về đây chưa kịp chén giang hồ

Ta về đây đôi bờ đau bồi lỡ
Vạn nhịp cầu không nối được tình xưa
Ta về đây đường vòng quanh khắp phố
Mà tình ta chia biệt ngã tư buồn

Ta về đây tưởng lòng ta Thiên Ấn
Tưởng thuyền em còn đậu bến Tam Thương
Bóng Tà Dương đã sương mù Thạch Bích
Ta tưởng lòng ta Thiên Bút Phê Vân

Năm mươi năm, một chén đời say tĩnh
"Rượu giang hồ" một thuở còn ai say?
Ta về đây gửi chút hồn phiêu lãng
Tình trăm năm còn mất có ai hay
Năm mươi năm, tròn một vòng luân lạc
Ta trở về tìm lại bóng ta xưa
Ta trở về nghe lại từng câu thơ
Nghe xương máu cháy một đời kiêu bạc

Ta trở về nghe tiếng chiều đang hát
Tiếng chiều em văng vẳng tiếng chiều xưa
Cho ta sáng với một màu trăng bạc
Cho ta về dù chỉ một cơn mơ.
                            Lê Văn Trung

TA VẪN ĐỢI CHỜ
Tặng anh Võ Thành Hiệu & B.Sơn
có khi đất thấp trời cao
ta không còn lấy chốn nào dung thân
phút thanh cao – phút phong trần
thánh thần – ngạ quỷ mấy lần đổi thay

cõi tự do – cõi tù đầy
cái vinh – cái nhục vơi đầy bể dâu
nguồn hoan lạc – suối thương đau
bao phen chìm nổi nông sâu biển đời

trải lòng ra với tình người
ta nào toan tính lỗ lời được thua
xin đừng hơn thiệt bán mua
trái tim ta vẫn nghìn xưa thắm hồng

có khi trời đất mênh mông
mà không chắp nổi một dòng tâm thơ
ta vẫn mong vẫn đợi chờ
em còn đâu đó bên bờ nhân gian
Lê Văn Trung
Đồng Nai (Cát bụi phận người)
trung tuần tháng chạp 2001

TA VỀ
Ta về trắng cả hai tay
Gánh đời nghiêng nặng bờ vai muộn phiền
Ta về trắng cuộc tình duyên
Phố xa lạ phố, người quên, lạ người

Sầu chao nghiêng mái hiên đời
Sầu rơi như chiếc lá bùi ngùi rơi
Ta về, tàn cuộc rong chơi
Chuyến tàu muộn, không còn ai, ga buồn

Ta về lỡ cuộc trăm năm
Lối xưa vàng úa tím bầm dấu rêu
Nhói lòng buốt một tiếng kêu
Nghe rơi rụng cả bóng chiều đời ta.
                                   Lê Văn Trung

TA VỀ
Bài 2


Ta về tay níu hoài khung cửa
Gọi xót xa từng nỗi nhớ quên
Gọi những lòng đi không trở lại
Gọi những tình xanh đã úa vàng

Ta về tay níu niềm hoang phế
Thương vách tường rêu lạnh nỗi niềm
Hỡi em nhan sắc chìm dâu bể
Hỡi ta nghìn dặm những lênh đênh

Ta về tay níu lòng hư ảo
Hụt giữa bờ đau giấc mộng người
Hụt giữa trăm năm mùa trăng vỡ
Hụt giữa đời nhau quá ngậm ngùi

Ta về tay níu nhành lan úa
Thương tóc đêm rằm lộng phấn hương
Chừ biết tìm đâu hồn nhung lụa
Một thuở tình mây áo nguyệt vàng

Ta về? Ta níu ta! Một bóng
Nghe gió oan khiên thổi buốt lòng
Đời nhau? Còn chỉ từng con sóng
Vỗ mãi về đâu những tiếc thương!
16 giờ 13.6.17 - Lê Văn Trung 

TA VỀ CHO TRỌN NGHĨA TANG THƯƠNG

*http://tongphuochiep.com/index.php/bao-chi/tho/28752-ta-v-cho-tr-n-nghia-tang-thuong-le-van-trung


Thôi cứ về đi, dù lỗi hẹn
Hề chi đá nát với vàng phai
Chút bụi thời gian đâu dễ nhuộm
Chiếc áo tình xưa có nhạt nhàu
Ta về như thể, lòng không nỡ
Phụ rẫy đời nhau, dẫu xót xa
Ta về như thể lòng ta đã
Khắc cốt ghi tâm chuyện ước thề
Ta về như để ta nhìn lại
Một bóng đời in lên vách rêu
Một thoáng mù sương mờ nhân ảnh
Ta gọi tên mình: hỡi cố nhân!

Thôi cứ về đi, dù chẳng thể
Sông vắng đò ngang, gãy nhịp cầu
Cứ thả trôi theo dòng nước bạc
Mới biết niềm đau của bể dâu

Thôi cứ về đi, dù chẳng thể
Người quên kẻ nhớ có nhìn nhau?
Ta cầm tay mình mà thương tiếc
Ngón tay ngà ngọc thuở yêu đầu

Thôi về đi nhé! Về đi nhé!
Đón chuyến tàu khuya dẫu muộn màng
Dẫu biết chẳng còn ai đứng đợi
Ta về, cho trọn nghĩa tang thương.
                            Lê Văn Trung 

TA VỀ HAY LÀ TA ĐANG MƠ

Năm mươi năm lạc dấu chân người
Ta về tìm lại bến tình xưa
Thấy dòng sông chảy mù vô tận
Và con đò cũ chìm trong mưa
Năm mươi năm, từ buổi ta đi
Khu vườn xưa quạnh bóng trăng khuya
Bóng ai chải tóc ngoài hiên vắng
Sợi buồn rơi chạm buốt cơn mê
Áo bay hay lụa mùa sương bạc
Trắng mộng phù vân một kiếp người
Bàn tay vói níu màu mây cũ
Chợt thấy lòng son phấn đã phai

Năm mươi năm dâu biển mịt mùng
Lòng trắng lòng, trắng xóa bạch vân
Ta về nhuốm lửa đêm đông lạnh
Kể chuyện buồn vui của thế gian
Kể chuyện thế gian mà đứt ruột
Ta gọi tên niềm hiu quạnh xưa
Ta gọi tên người sa nước mắt
Ta về? Hay là ta đang mơ?
                           Lê Văn Trung

TA VỀ KHÔNG KỊP CHUYẾN TRĂM NĂM (bài 1)
Ta về không kịp chuyến trăm năm
Vườn phủ sương phai cỏ úa vàng
Em bỏ bờ xưa quên bến cũ
Câu thề chưa hẹn, tình sang ngang

Ta biết xa là xa vời vợi
Tình chỉ như mây giạt cuối trời
Tình chảy theo trăm dòng sông lạ
Ta chảy về đâu mà ngậm ngùi

Ta về không kịp, không về kịp
Lòng bỗng chao nghiêng một bóng thuyền
Ta đứng bên bờ trông vòi või
Lặng chìm trong sóng bóng chiều nghiêng
Sông của ngày xưa là sông cũ
Bến của ngày xưa là bến xưa
Sông với ta buồn như sóng vỗ
Bến với ta buồn đêm nguyệt mờ

Ta về không kịp, về không kịp
Nghe tiếng trăm năm rụng nhị hồ
Nghe tiếng đời ta sầu lớp lớp
Lặng chìm trong tận đáy hư vô.
                            Lê Văn Trung

TA VỀ KHÔNG KỊP CHUYẾN TRĂM NĂM (bài 2)

Năm mươi năm đành đoạn
Chìm khuất tuổi xa người
Cơn mơ tình hoạn nạn
Tàn phai cùng tàn phai

Ta trở về không kịp
Ta một đời muộn màng
Trên bến chiều hiu hắt
Giọt nắng buồn chưa tan

Ta trở về không kịp
Năm mươi năm ngậm ngùi
Người mịt mờ xa khuất
Đành đoạn lời chia phôi

Ta trở về không kịp
Con đường vàng nắng thu
Lòng xưa vàng cuối phố
Tình xưa vàng trang thơ

Ôi! Ta về không kịp
Thôi đành! Không kịp về
Đành thôi! Ngàn muôn kiếp
Mây trắng tình trăng bay

Lê văn Trung

TA VỀ MỘT BÓNG BÊN ĐƯỜNG
Ta về hiu hắt con đường cũ
Hàng phượng buồn quên chưa trổ bông
Mưa tạt qua sông rờn rợn sóng
Gió oan khiên buốt lạnh trong hồn

Ta về ga vắng con tàu nhỡ
Nét chữ ai đề lạnh vết rêu
Ta đọc như kinh bầm nỗi nhớ
Niềm đau dâu biển nửa câu Kiều
Ta về hiên vắng nhà hoang
Gọi
Tên người nghe vọng tiếng buồn phai
Ta gom hết lá vàng năm cũ
Mới thấy lòng xưa cũng đổi mùa

Ta về quên nhớ thôi đành vậy
Áo bạc màu theo cuộc nhiễu nhương
Em còn đâu đó phương trời lạ
Ru giùm ta mấy khúc đoạn trường

Ta về một bóng soi bờ nước
Thấy đời mình chao một thoáng mây
Tay mỏi vổ buồn thanh gươm rỉ
Đời người như sợi tóc tàn phai.
              Lê Văn Trung



No comments:

Post a Comment

Huyền Ca Vô Tận

HUYỀN CA VÔ TẬN * Trích đoạn 7. Tôi ngồi, ngỡ đã nghìn năm Màu mây thiên cổ úa vàng nỗi đau Câu kinh xưa hết nhiệm mầu Chùa xưa rêu ph...