Thursday, April 9, 2020

Thơ Lê Văn Trung - Vần T 6

Tôi Thở Cùng Mầu Nhiệm Của Vô Biên - Tôi Ru Tôi Ngủ - Tôi Từ Biệt Tôi - Tôi Và Bóng - Tôi và em - Tôi Về - Tôi Về Tìm Lại Lòng Xưa Cũ - Tôi về tìm lại màu xưa - Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ - Tôi Về Vẽ Một Cơn Mơ - Tôi xin gửi trái tim mình – Tôi Xin làm Một Dòng Sông - Tôi Về Vẽ Lại Giấc Mơ Xưa - Trả - Trái Tim Tôi Tim Của Đất Trời - Trăm Mùa Thu Yêu Em – Trăm Năm Chừng Ngắn Ngủi - Trăm Năm Giọt Lệ Khóc Người Chưa Phai - Trăm Năm Là Mộng Trắng Trời Phù Vân – Trăm Năm Tôi Gọi Tôi Về - Trăng - Trăng bạc - Trăng khuyết (2 bài)


TÔI THỞ CÙNG MẦU NHIỆM CỦA VÔ BIÊN

Cho tôi thở bằng hương đời vi diệu
Từ ngàn năm em ủ mật sương rằm
Nguyệt đã nở từ trăng em hàm tiếu
Nguyệt đã hồng từ lệ vỡ trăng tan
Cho tôi thở bằng hương mùa xiêm áo
Màu xuân thu em lụa gấm mượt mà
Ôi da thịt của đất trời hư ảo
Em là thơ ngà ngọc nụ quỳnh hoa
Cho tôi thở bằng hương trầm mê hoặc
Từ trăng sương em xỏa tóc đêm vàng
Lòng em nở cho ngàn rơi ánh nguyệt
Cho ngàn rơi mầu nhiệm nhạc huyền vang
Cho tôi thở. Ôi chiều tôi hấp hối
Phấn hương người là bùa ngãi linh thiêng
Em có nghe chuông đời tôi réo gọi
Tôi thở cùng mầu nhiệm của vô biên.
Lê Văn Trung

TÔI RU TÔI NGỦ
Tôi đang ru trái tim mình
Ngủ yên đi nhé đừng quên nhớ gì
Ngủ yên đi, lắng im nghe
Từng hơi thở của mùa đi chưa về

Từng lời gió động qua khe
Rừng muôn thu gọi bóng ngày mù xa
Ngủ đi kẻo mộng tan nhòa
Ngủ đi tôi, khúc Huyền Ca muộn màng

Tôi ru từng khúc dở dang
Lời ru thành giọt lệ hoàng hôn xưa
Ngủ đi tôi, đến bao giờ
Người về gõ cửa bên bờ trăng khuya

Người về áo trắng vườn xưa
Rủ sương ảo mộng cài hoa diệu kỳ
Ngủ đi tôi nhé, đêm này
Là đêm vô tận, đêm dài thiên thu.
                             Lê Văn Trung


TÔI TỪ BIỆT TÔI
Bây giờ tôi giã từ tôi
Tôi xa tôi, tôi chia đời tôi ra
Một tôi cuối bến giang hà
Một tôi xiêu lạc cồn xa bãi gần

Lệ người rụng xuống trăm năm
Giọt chìm cõi mộng, giọt tàn chiêm bao
Bây giờ tôi từ biệt tôi
Tôi chào tôi, không một lời tiễn đưa

Tay người vẫy mỏi trong mưa
Tôi đi
Tôi ở
Đôi bờ âm dương.
                    Lê Văn Trung


TÔI VÀ BÓNG
Tôi gọi tôi về cho có bạn
Tôi gọi tôi về cho có đôi
Có tôi và bóng tôi ngồi uống
Uống rượu hay tôi uống lệ người

Tôi rót mời tôi. Nào! Uống cạn!
Tôi rót mời bóng. Nào! Uống say!
Chiều. Tôi và bóng tôi chếnh choáng
Tôi cầm tay tôi. Ôi! Bàn tay!

Tôi xòe bàn tay tính tuổi mình
Đếm từng nỗi nhớ với niềm quên
Xưa người áo lụa qua sông rộng
Xưa có tôi, trên bến, một mình

Tôi gọi tên tôi hay bóng gọi
Tôi gọi tên người hay gió lay
Hay là tiếng khóc chìm trong gió
Hay là tôi và bóng đang say!

Hay chỉ là cơn mộng ảo huyền
Chén nào tài tử? Chén giai nhân?
Tôi gọi tôi về cho có bạn
Tôi thấy tôi và bóng xa dần.
                            Lê Văn Trung

TÔI VÀ EM
Tặng nhà thơ Uyên Hà
Thôi em ạ có chi đâu mà vội
Đường dù xa, hãy nán lại nơi này.
Nơi ta đã khản rao lời réo gọi
Bờ vực nào sâu hút đáy tương lai.

Nơi ta đã một trăm lần hạnh phúc
Là ngàn lần đối mặt với tai ương
Giữa hoan lạc thiên đường và địa ngục
Ta cùng em đã mấy bận vui buồn.

Nơi ta đã chơi trò chơi sinh tử
Ném đời ta trong đục giữa muôn dòng
Khi thua sạch canh bạc đời đen đỏ
Còn phụ gì nhau em hỡi phút sau cùng
Xương thịt dẫu tàn phai đời gỗ mục
Giọt lệ ngàn năm hằng đọng giữa tim người
Đá sỏi còn đau ứa tràn nước mắt
Em là ai mà không thấy ngậm ngùi

Em là ai mà ngang dọc giữa đời tôi
Không để lại chút tàn phai hương sắc
Ta lạc nhau rồi từ trong tiền kiếp
Để mình tôi ngồi dưới cội điêu tàn

Ném đời mình trôi giữa biển tang thương
Còn khản giọng thét cao lời réo gọi
Đây tiệc nhân gian mời em nán lại
Ta nâng ly uống cạn chén đoạn trường
Để mai này giữa hạnh phúc tai ương
Chẳng nỗi khổ đau chẳng niềm hoan lạc
Chẳng có chẳng không chẳng còn chẳng mất
Ta tan hoang vô ảnh vô hình.

Ta lạc nhau từ vạn nẽo u minh
Câu thơ chết
                     luân hồi
                                    ta
                                         bụi cát
Đời thơ chết ai viết lời thánh nhạc
Vội vàng chi em hỡi tiệc chưa tàn
Giọt máu này rơi xuống mấy ngàn năm
Còn đỏ mãi cả một trời oan nghiệt
Máu và thơ giữa muôn vòng sinh diệt
Tôi và em giữa hư thực hoang đường
Thì sá gì một chút bụi trần gian
Không ngồi lại cùng tôi trong khoảnh khắc
Xin ngồi lại cho tôi nhìn rõ mặt
Em là ai mà xuôi ngược giữa đời tôi
Gió tai ương thổi bạc kiếp con người
Chén oan nghiệt vỡ tràn dòng rượu đắng

Ôi cõi nhân gian tôi chẳng hờn chẳng giận
Mà ngồi đây chờ đợi mấy trăm năm
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


TÔI VỀ
Tôi về Bỏ cuộc trần gian
Bỏ trăm năm Một chỗ nằm quạnh hiu
Đưa tay vói sợi mây chiều
Lòng đi không đứt
Lòng nhiều đa đoan

Hỡi ơi trời đất mang mang
Tận trong nguồn cội điêu tàn máu xương
Tôi về Bỏ lại dòng sông
Có con thuyền chở nặng lòng trăm năm

Mái chèo khua động nguồn cơn
Sóng trào qua những đa đoan phận người
Tôi về Chỉ một mình tôi
Cầm câu thơ ướp lệ người chưa tan
                                Lê Văn Trung


TÔI VỀ TÌM LẠI LÒNG XƯA CŨ
Tôi về từ buổi em vừa mới
Quần lụa khăn hồng sang bến xuân
Thuyền xưa có lẽ không quay lại
Sông lặng buồn trôi chảy một dòng
Tôi về từ độ hoa vườn cũ
Ủ cánh hương thầm tan cuối đêm
Tôi nghe từng bước tình xa vắng
Chạm xuống sương trăng vỡ bóng mình
Sao tôi thương quá con đường nhỏ
Thuở áo tình bay nắng lụa vàng
Sao tôi nhớ quá ngày thơ dại
Thuở phượng vừa phai thu chớm sang
Tôi về tìm lại lòng xưa cũ
Tìm bóng hoàng hôn trong mắt người
Để hiểu ngày xanh qua vội quá
Để ngùi thương một thoáng đời vui
Tôi về ngồi tựa tường rêu lạnh
Ngẫm dòng đời như một phiến mây
Mây tan nghìn nẻo trời vô định
Tôi chìm tan trong cuộc tình hoài.
                                 Lê Văn Trung


TÔI VỀ TÌM LẠI MÀU XƯA
Tôi về tìm lại màu xưa
Con đường đi học vàng trưa tím chiều
Gió hồn tôi cũng vàng theo
Tà mây lụa mỏng vờn bay ngõ về
Con đường có rất nhiều mây
Con đường có lá rắc đầy áo hoa

Tôi về tìm lại tôi xưa
Sầu nghìn năm thổi chưa vừa lòng nhau.
Lê Văn Trung


TÔI VỀ VẼ LẠI GIẤC MƠ XƯA

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=18391


Cho tôi về vẽ lại giấc mơ xưa
Trên khung vải của màu thu diễm tuyệt
Tôi sẽ pha linh hồn tôi trong vắt
Một gam màu sương khói mắt hoàng hôn

Tôi phủ màu thơ như lụa thắm hồng
Lên da thịt của đất trời trinh bạch
Tôi kẻ đường tơ lên từng sợi tóc
(Ôi tóc người một thuở rối chiêm bao)

Tôi vẽ mùi hương lên gió xôn xao
Lên xiêm áo của đêm nồng ân ái

Tôi sẽ vẽ tiếng mùa xanh réo gọi
Gọi em về hát giữa giấc mơ tôi
Gọi em về bay lượn với trăng sao
Tôi vẽ tình tôi vào đất trời vi diệu.
                        Lê Văn Trung

TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ
Ngày em áo lụa khăn hồng sang ngang
Có người về bến Tam Thương
Nghe câu hát cũ mà buồn trăm năm

Thương nhớ mãi một mùa đông
Ngày mưa vàng với nắng vàng, vàng phai
Người về, về để chờ ai?
Nghe bàn chân bước u hoài đường xưa

Tiếc gì không? Một cơn mơ!
Câu thơ vàng rụng bên bờ hoàng hôn
Gió thiên thu thổi vô cùng
Thổi về đâu? Giữa mênh mông đất trời

Đừng đánh thức giấc mơ tôi
Đừng rung chuông gọi nỗi đời lặng im
Để lòng tôi hãy ngủ yên
Chiêm bao tôi vẽ chuyện tình trăm năm.
     Lê Văn Trung (Ngói)


TÔI VỀ VẼ MỘT CƠN MƠ 

Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay

Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa

Và tôi vẽ một cơn mơ
Có em về giữa bãi bờ sông tôi
Vẽ câu hát quá ngậm ngùi
Để sông tôi chập chùng trôi chẳng đành

Em ơi vẽ nốt cuộc tình
Vẽ chi nghìn nỗi ghập ghềnh đời nhau!
         Lê Văn Trung  (Ngói)

TÔI XIN GỬI TRÁI TIM MÌNH
Vào trái tim trời đất thuở yêu người
Mà gió mãi ru hoài lời thao thức
Sao còn mưa trăm dòng lệ đầy vơi

Tôi gửi trái tim mình là trọn vẹn
Trong vòng tay vi diệu của tình yêu
Là vĩnh cửu như một lời khấn nguyện
Dù nghìn năm mưa gió đổ xoay chiều

Tôi dâng trái tim mình cho vũ trụ
Vào thiên thu vằng vặc một vầng trăng
Trăng hàm tiếu nụ quỳnh hoa sẽ nở
Tạ ơn người ngây ngất một dòng hương

Xin gom hết những vì sao đẹp nhất
Tôi kết thành vòng chuỗi hạt minh châu
Xin gửi lại mặt đất này trọn vẹn
Những màu hoa tuyết nguyệt buổi ban đầu

Tôi gửi lại trái tim còn nóng hổi
Những dòng thơ như máu chảy không ngừng
Xin rừng thiêng cất vang lời réo gọi
Về cùng tôi tắm gội suối - hư - không

Và cùng tôi khai mở vạn dòng sông
Em về giữa thảo - nguyên - đời xanh thắm
Tôi gửi hết vào đất trời vô hạn
Cả linh hồn, nguyên vẹn trái tim tôi.
                               Lê Văn Trung  

 TÔI XIN LÀM MỘT DÒNG SÔNG
Chảy vào vô tận tấm lòng nhân gian
Câu thơ tôi sẽ nhẹ nhàng
Theo từng con sóng dịu dàng bờ em
Câu thơ chìm giữa mông mênh
Tan vào mây, ướp vào tim đất trời
Câu thơ vời vợi chơi vơi
Như từng tiếng hát tuyệt vời bay cao
Như em một sớm hoa đào
Nhuộm vào thơ những sắc màu bừng hương

Tôi xin làm một dòng sông
Chảy ngàn năm, chảy mênh mông cõi người
Chảy về em một bờ vui
Một hôm tình nở trên môi ngọt ngào
Chảy về em những xôn xao
Của cơn mơ cháy khát khao lửa hồng

Tôi xin làm một dòng sông
Cho tôi chảy giữa vô cùng trần gian.
                        Lê Văn Trung 

TÔI VỀ VẼ LẠI GIẤC MƠ XƯA

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=18391


Cho tôi về vẽ lại giấc mơ xưa
Trên khung vải của màu thu diễm tuyệt
Tôi sẽ pha linh hồn tôi trong vắt
Một gam màu sương khói mắt hoàng hôn

Tôi phủ màu thơ như lụa thắm hồng
Lên da thịt của đất trời trinh bạch
Tôi kẻ đường tơ lên từng sợi tóc
(Ôi tóc người một thuở rối chiêm bao)

Tôi vẽ mùi hương lên gió xôn xao
Lên xiêm áo của đêm nồng ân ái

Tôi sẽ vẽ tiếng mùa xanh réo gọi
Gọi em về hát giữa giấc mơ tôi
Gọi em về bay lượn với trăng sao
Tôi vẽ tình tôi vào đất trời vi diệu.
                        Lê Văn Trung

TRẢ
Thôi về! Trả hết cho em
Trả đêm thiếu phụ nửa vành trăng khuya
Trả trăm năm mộng tan lìa
Câu thơ rụng giữa đầm đìa sương tan
Tôi về Trả nợ đa đoan
Trả đôi mắt thở nhuộm hoàng hôn tôi
Trả hiu hắt khóe môi cười
Trả vòng tay buổi rã rời cơn mê
Trả đi trả hết ê chề
Hết lời phụ rẫy câu thề thốt xưa
Trả người trả cả cơn mơ
Thuở quỳnh hương nụ lòng chưa ướp nồng
Trả em nguyên vẹn linh hồn
Vắt cho khô cạn nỗi buồn trong thơ.
                                 Lê Văn Trung


TRÁI TIM TÔI, TIM CỦA ĐẤT TRỜI

Tôi đang thở với đất trời
Giữa bao la của cuộc đời mênh mông
Tôi đang soải cánh vô cùng
Với mây ngũ sắc chập chùng ngàn phương

Tôi đang tan vào mưa sương
Và đang bay giữa rừng hương sắc người
Tôi đang uống giọt tình vui
Từ trong mắt lệ rực ngời lửa thiêng

Tôi đang gửi trái tim mình
Vào tim trời đất vào mênh mang đời
Em ơi hãy nở giùm tôi
Nụ hoa tình của một thời thanh xuân
Hãy đi cho đến vô cùng
Đi cho tận cõi thỉ chung nhiệm mầu.
                                Lê Văn Trung

TRĂM MÙA THU YÊU EM

Trăm mùa thu yêu em
Lòng tôi còn xanh lá
Trăng vườn khuya vẫn nở
Một đóa quỳnh tinh khôi

Trăm mùa thu yêu em
Trái tim còn cháy lửa
Dòng sông tình vô biên
Vẫn rì rào sóng vỗ

Trăm mùa thu yêu em
Rừng hồn tôi thác đổ
Giữa suối ngàn mông mênh
Nhạc tình rung hối hã

Trăm mùa thu yêu em
Em trăm mùa nhung lụa
Em trăm mùa ngát hương
Thơm màu sương diễm ảo

Trăm mùa thu yêu em
Trăm mùa tôi xanh biếc
Trăm mùa thu thao thiết
Tình ơi đừng vàng phai.
               Lê Văn Trung


TRĂM NĂM CHỪNG NGẮN NGỦI

Lòng cứ ngỡ trăm năm chừng ngắn ngủi
Ta chờ nhau mòn mỏi một kiếp người
Núi đã lở, non đã mòn, biển cạn
Trăng hồn ta trên đỉnh tháp chon von
Ôi chuông mỏ, câu kinh nghìn năm cũ
Con đường nào giải thoát kiếp nhân sinh
Mà chiếc áo chùng thâm còn rách vá
Chờ gì nhau những giấc mộng không thành
Ta vói níu những ảo hình hư tưởng
Phương tình xa, phương mộng, cõi xa mù
Ta cứ ngỡ giữa đất trời vô lượng
Một phương về còn đợi đến mai sau
Ta chạy mỏi trên bãi chiều u tịch
Soi bóng mình chìm giữa bóng hoàng hôn
Sông đời ta chảy về đâu xa lắc
Mà trăm năm sỏi đá cạn trơ dòng
Khi còn mãi ra đi, chờ đợi mãi
Ôi trăm năm chừng ngắn ngủi vô cùng
Tiếng chuông vọng phía bờ xa mòn mỏi
Mà thuyền ta trôi giạt mấy dòng không.
Lê Văn Trung


TRĂM NĂM GIỌT LỆ KHÓC NGƯỜI CHƯA PHAI
Cội mai già mỏi mòn trông rụng vàng
Có người lỡ cuộc trăm năm
Chờ nhau đã bạc màu trăng cuối cùng
Hẹn rằng về
Có về không?
Để mây đầu núi bềnh bồng ngược xuôi
Lời hẹn về
Cũng đành thôi
Trăm năm giọt lệ khóc người chưa phai.
                                      Lê Văn Trung


TRĂM NĂM LÀ MỘNG TRẮNG TRỜI PHÙ VÂN
Thôi thì tôi rót cho tôi
Một tôi với bóng tôi ngồi tàn canh
Nhớ người, tiếc một mùa xuân
Rượu không đủ ấm, nghe lòng quạnh hiu

Nhân gian, đò vắng, chợ chiều
Thôi mình tôi rót cho đầy nỗi tôi
Uống đi, đừng mắt lệ ngùi
Trăm năm là mộng trắng trời phù vân
Uống đi, trời đất xoay vần
Một mai rồi cõi vô cùng đời nhau
Lạc nhau từ thuở ban đầu
Tìm nhau từ bụi tro đau kiếp người.
                     Lê Văn Trung


TRĂM NĂM TÔI GỌI TÔI VỀ
Trần gian! Tôi đã khóc òa! Trần gian!
Mười năm, rồi năm mươi năm
Tôi đi chưa hết gian nan phận người
Và tôi trên những ga đời
Con tàu vô định vẫn rời rã đi

Trăm năm tôi gọi tôi về
Màu mây thiên cổ còn bay mịt mùng
Biết đâu là cõi vô cùng
Biết đâu là trạm dừng chân đời đời

Từ khi mẹ sinh ra tôi
Trần gian! Tôi đã khóc cười cùng ai
Em cầm giọt lệ trên tay
Thấy trong giọt lệ đã đầy bụi tro.
                               Lê Văn Trung

TRĂNG



Trời ơi vàng thắm một màu trăng
Vàng cả hồn tôi bóng nguyêt rằm
Em trở về như trăng tình sử
Em trở về như trăng nguyệt cầm

Ôi trăng quỳnh hương trăng dạ lan
Áo người mỏng quá như sương tan
Trăng trôi trong gió mùi trăng ngọc
Trăng nở môi em những đóa vàng

Trăng ướp hương nồng tóc quế hương
Trăng ươm vào mắt- thu - hoang đường
Trăng nở thành hoa, trăng hàm tiếu
Từ buổi em vừa trăng chớm xuân

Ta tắm trong dòng trăng ảo huyền
Trăng là da thịt của trinh nguyên
Của nghìn cơn mộng! Nghìn cơn mộng!
Từ độ em vừa nở đóa duyên.
                            Lê Văn Trung

TRĂNG BẠC
 
Hàng xóm chong đèn thức suốt đêm
Tiếng người gọi vói qua hiên vắng
Tiếng gọi mơ hồ nỗi nhớ quên

Ta ngỡ ngàng lay hờ cánh cổng
Hình như đóng kín lòng trăm năm
Màu trăng chảy ướt niềm hoang vắng
Trăng ơi có thức cùng ta chăng?

Hình như nhà vắng – Người đi biệt
Hay chỉ là ta lạc lối về
Hay chỉ là ta thành kẻ lạ
Giữa giấc mê đời đã ngủ mê

Ai vói hỏi buồn bên hàng xóm
Khe cửa còn leo lắt ánh đèn
Ngỡ như thiên hạ mình ta thức
Có kẻ vì đâu mà trắng đêm

Hơn bốn mươi năm! Ừ! Đã qua
Lòng ai? Lòng viễn khách xa nhà
Khi về tìm lại màu trăng cũ
Trăng vỡ như ngàn hạt lệ sa

Hơn bốn mươi năm! Ừ! Thế thôi!
Nhà xưa đây! Người bỏ đi rồi
Lòng của ta xưa giờ cũng lạ
Tình của ta xưa giờ phai phôi

Hơn bốn mươi năm cuộc biến thiên
Khi về lạ cả những tình thâm
Tiếng người hỏi vọng bên hàng xóm
Đánh thức trong ta vạn nỗi niềm

Hơn bốn mươi năm, thôi đành vậy
Giấu lời chia biệt, nén niềm đau
Ta ngồi chuyện với vành trăng lạnh
Đã thức cùng ta đến bạc đầu.


Lê Văn Trung 2020



TRĂNG KHUYẾT
Chiếc thuyền xưa, bến cũ, chẳng quay về
Tôi khản giọng giữa đêm đời mưa lũ
Tiếng sóng nào mỏi mệt mấy bờ khuya

Năm mươi năm tôi đếm từng chiếc lá
Nỗi vàng phai rụng xuống buổi xa người
Khi đứng giữa vòng xoay đời xa lạ
Tôi rẽ phương nào cũng chạm lá tình phai

Năm mươi năm, một đời thơ lận đận
Tôi trở về không kịp nối lời thơ
Không kịp nhìn nỗi buồn đêm nguyệt lặn
Chén rượu người, tôi uống giữa cơn mơ

Năm mươi năm tôi trở về không kịp
Áo vàng phai từ buổi nguyệt chưa rằm
Năm mươi năm còn nguyên vành trăng khuyết
Là tình người đã khuyết cả trăm năm.
                                            Lê Văn Trung

TRĂNG KHUYẾT

con trăng khuyết con trăng tròn mấy bận
nước triều lên nước triều xuống bao lần
em xuôi ngược giữa đời tôi lận đận
cuộc buồn vui phai mấy dặm phù vân

em có nhớ một chiều sông quạnh vắng
chiếc thuyền tôi neo đậu cuối bờ dâu
em kéo nhẹ neo đời xa khỏi bến
biết thuyền rồi sẽ trôi dạt về đâu

ngày hạ nhớ ngày mưa nguồn nước lũ
tôi khô cành rụng hết lá mùa thu
em kết mãi tóc màu xanh thiếu nữ
thả lòng xuân bay cuối bãi mây mù

con đường nhỏ nằm trong lòng phố nhỏ
bàn chân đêm buồn trong tiếng mưa buồn
tôi nào hiểu lá bàng xưa thắm đỏ
đã mấy lần rụng xuống bến sông xuân

em vẫn biết trăm lần trăng sẽ khuyết
tôi cũng đành muôn thuở cuộc đầy vơi
sao chẳng thể một lần khi vĩnh biệt
ta nhìn nhau một lần cuối trong đời

ta nhìn nhau một lần cuối rồi thôi
cuộc hội ngộ ở bên bờ huyệt tối
đây hạt bụi mảnh đời tôi còn lại
nắm đất này xương thịt của thiên thu

em thấy không mây trắng đã lên mù
từ buổi ấy đồi sương xưa hoàng hạc
bay về trời nên bay về biển bắc
đàn ai ngân lạnh buốt tiếng hồ cầm

có một người ngồi khóc giữa trần gian
nhìn trăng khuyết trăng tròn qua mấy bận
tìm kiếm mãi cõi vô cùng vô tận
chạy ngược xuôi quanh số phận con người

lòng cũng vơi hết nửa mảnh trăng vơi.
Lê Văn Trung


No comments:

Post a Comment

Huyền Ca Vô Tận

HUYỀN CA VÔ TẬN * Trích đoạn 7. Tôi ngồi, ngỡ đã nghìn năm Màu mây thiên cổ úa vàng nỗi đau Câu kinh xưa hết nhiệm mầu Chùa xưa rêu ph...