"Cueillez! Cueillez vostre jeunesse
Comme à ceste fleur la vieillesse
Fera tenir vostre beauté" (P.de Ronsard)

Hồn thanh niên bừng mộng cháy phương người
Em có nghe trái tim hồng nức nở
Máu tuôn nồng bao khát vọng khôn nguôi
Lời thánh ca tình ái chảy thành trăng
Em có thấy rừng thanh xuân rực lửa
Lửa cháy bừng da thịt ngọc ngà hương

Về khoác áo tình nhân đêm tuyết nguyệt
Ôm vòng tay ghì siết cả chiêm bao
Giọt lệ cháy rạng ngời trên môi ngọc
Lụa là thơm trắng quá nụ quỳnh hoa

Mùa sẽ biếc, mùa ngát hương réo gọi
Phương em còn ủ mộng giữa mùa trăng
Lòng sẽ nở nghìn đóa hồng vi diệu
Hái giùm tôi em nhé mộng ngày xanh.

1*
Quên nhau quên cũng không đành
Nhớ nhau là nợ - duyên - tình thiên thu

2*
Tóc người chải một màu trăng
Còn nguyên sơ mộng hương rằm trong thơ
Thắp lên em một nụ cười
Cho chiêm bao cũng vang lời tình ca
Hãy vì thơ mà nở hoa
Từ trong máu lệ thịt da của người
Thắp lên em một nụ cười
Linh hồn tôi cháy rực ngời lửa thiêng.
HẠNH NGỘ

Lá thêm xanh và hoa thắm vàng hơn
Các em về như một bầy chim én
Báo tin rằng tình đã nhuốm màu xuân
Áo trắng thiên thần bay trắng hồn tôi
Lòng tôi ngỡ như con đường đi học
Tóc mùa xanh nhuộm biếc một khung trời
Nghe lòng nhau ấm lại chuyện ngày xưa
Những khát vọng của một thời tuổi trẻ
Từng vòng tay nối tiếp những cơn mơ
Trong tương phùng, trong hạnh ngộ, chia xa
Tôi sẽ chọn: hôm nay ngày sinh nhựt
Các em về thắm lại một mùa hoa.

Nếu có thật một lần thôi Hạnh phúc
Anh và em và cây cỏ chim muông
Về tụ hội nơi bắt đầu sự sống
Nhìn lại mình từ nguồn cội đau thương.
HẤP HỐI


*https://www.thuy-dien-thivanviet.de/2019/09/13/lvt-chu-m-th%C6%A1-cu-a-nha-th%C6%A1-l%C3%AA-trung-vn/
Từ sa chân cuộc cơ cầu
Nghìn năm mây trắng trên đầu còn bay
Em cầm hạt bụi trên tay
Thấy trong hạt bụi ướp đầy lệ xanh.
Lê Văn Trung

Dòng máu trong tim chảy ngậm ngùi
Trả nhau chưa hết mùa dâu biển
Nợ cả cơn mơ, giấc mộng người
Trăm năm ta khắc đá đề thơ
Có người về lại khu rừng cũ
Nhìn thấy thơ xưa bụi phủ mờ
Lệ chảy trên từng câu cổ thi
Mới hay thơ chỉ là cơn mộng
Thơ chỉ là sương là khói bay
Gửi hết trăm năm trả nợ người
Hạt bụi đời ta là hạt lệ
Lăn rã rời theo cuộc nổi trôi.
HẠT BỤI

Từ trăm năm cõi lưu đày nhân gian
Rất mong manh, dễ vỡ tàn trên tay
Nhẹ hơn cả tiếng thở dài trong tim
Rằng thiên thu hạt bụi chìm hư vô
Chờ nhau trong cõi lưu đày tình nhau.
HẠT BỤI BÊN ĐƯỜNG
Lê Văn Trung
HẠT MUỐI
Ta bỏ đi Người cũng vội qua sông
Ta bỏ đi mà lòng ta ở lại
Người qua sông Con nước chảy ngược dòng
Ta ngậm ngùi tìm lại bến sông xưa
Thì dòng sông đã mấy mùa bồi lở
Thuyền nhổ neo trôi giạt phía xa mờ
Ta và người là cát bụi trần gian
Sao vẫn nghe tận đáy đời biển mặn
Hạt muối còn đau buốt nỗi chia tan

Hãy bắt đầu thôi em chớ để
Ngày vui ngắn quá dưới tay Người
Ta ném trăm năm vào một cõi
Nối tình dâu biển để rong chơi
Em nở cho ta một đóa hồng
Ngày mai có ngã bên triền dốc
Ta nhìn máu đỏ thắm hư không
Mắt người thiên cổ bến mờ sương
Ta rót tràn ly màu ngọc bích
Tràn ly từng giọt tình bi thương
Chiều hoang lịm ngắt bóng mây tàn
Ta tụng dăm câu bùa chú lạ
Em về nhung lụa trắng màu tang
Ta sóng bờ khuya mỏi mạn thuyền
Chút sắc hương thừa em cứ để
Tan vào ta nỗi ngậm ngùi riêng
Hồn thiên thu lạnh lẽo bên trời
Ngọn gió oan khiên nào thổi tới
Lệ có còn xanh đôi mắt người
Ta dìm ta trong vũng tình sâu
Nghe vỡ buồng tim bung dòng máu
Chảy siết đời qua cuộc bể dâu

Hãy đắp giùm tôi một lá cờ
Nấm mộ vùi nông chiều tháng tư
Anh chết bên đường không tên tuổi
Mặt đất còn đen giọt máu khô
Anh chết bình yên không hận thù
Anh chết sững sờ
Như cái chết
Chỉ là thảng thốt giữa cơn mơ
Xé áo trận làm chiếc khăn sô
Giọt lệ xót thay lời tri biệt
(Không biết hồn anh có nhớ nhà?)
Nấm mồ lịch sử tự ngàn xưa
Bao nhiêu xương máu vô danh ấy
Hãy đắp giùm tôi một lá cờ.

Cứ ríu rít cứ tung tăng bay lượn
Cứ làm vỡ những giấc mơ, cứ làm rung những tiếng đàn trong trái tim ngủ muộn
Cứ nói với nhau những lời trong vắt của bình minh
Như của một thời em đã nói yêu tôi
Và của một thời hoa cỏ cũng reo vui
Trong đôi mắt thần tiên long lanh lời hương trầm ngọc biếc
Cứ làm như tôi đang gõ nhịp hát theo người
Làm như tôi cũng đang tung cánh bốn phương trời
Bay trong cõi tình xanh thơm tho mùi hoa huyền nữ
Làm như tôi đang thênh thang khắp núi đồi
Khắp thảo nguyên trắng bừng hoa nở
(Ngày tôi yêu em ai đã thắp triệu vì sao!)
Cho ta gửi hồn ta trên đôi cánh mỏng
Cho ta gửi tình ta trong tiếng líu lo như tiếng đàn nhịp trống
Cho ta gửi thơ ta trên những chiếc lông mềm

Có lẽ mai kia hay mốt nọ

*http://www.phamcaohoang.com/2019/11/1312-tho-le-van-trung-hien-dang.html
Chạy theo những bóng mây chiều
Anh đem tuổi trẻ gửi vào giấc mơ
Hiến dâng trọn một đời thơ
Anh trôi về tận bến bờ vô biên
Và dâng trọn trái tim mình
Vào tim trời đất ấm tình nhân gian
Những xuân xanh
Những thu vàng
Những đông xám
Những hạ nồng hương sen
Anh về theo ánh sao đêm
Anh chìm trong những mùa trăng nguyệt hồng
Gửi vào em cả linh hồn nguyên xuân.

Hình như cơn gió mùa xa vắng
Gửi lại hoàng hôn trong mắt người
Mây cũng xa xăm chiều quên lãng
Gửi sợi vàng phai trên áo ai
Đọng lại u hoài trên lối xưa
Người cầm hạt nắng mà thương nhớ
Những hắt hiu dài theo giấc mơ
Ủ mỏ vào nhau mà thở dài
Hình như nỗi nhớ bầm trong máu
Gần nhau mà quay quắt nhớ nhau
Mây còn gửi lại một cơn mơ
Ai về phơi mỏng tình nhung lụa
Cho tóc huyền xưa chảy mấy bờ
Gửi lại trong chiều tôi thoáng hương
Buổi trăng vừa khuyết lòng quên lãng
Còn nở vào tôi một đóa hồng.

Tôi chờ đợi? Không! Tôi không hề chờ đợi.


Có phải vừa ba mươi
Mà lòng nhau đã Tết
Em phơi vàng tháng Chạp
Thắm nụ hồng thơm môi
Lòng giao thừa hối hã
Bầy chim én phương người
Gọi nhau về rộn rã
Mà hoa vàng nở rộ
Ai thổi vào hồn tôi
Thơ căng buồm lộng gió
Tôi nghe lòng chạm Tết
Tôi qua chiều tháng Chạp
Đón em vừa giao thừa.

Hình như có chiếc lá vàng
Đã rơi từ độ em hoàng hôn tôi
Đã rơi như giọt lệ người
Là mù sương của đất trời vào thu
Đã rơi từ một niềm đau
Chìm trong hoan lạc cứa vào tim thơ
Mà sông tôi đã đôi bờ sóng dâng
Mà thuyền tôi cứ bềnh bồng
Trôi về em, phía ngược dòng sông sâu
Mà tình em đã vội mù sương tôi
Hình như!
Thế thôi!
Mùa thu tôi đã bên trời vàng bay.

Nắng của chiều vàng hơn nắng mai
Tóc của người mềm hơn sương phai
Có đôi chim ngủ hoài trong lá
Không hiểu vì đâu cứ thở dài
Sương của chiều chờ ai chưa tan
Có bàn chân của mùa thu cũ
Bước nhẹ nhàng đau chiếc lá vàng
Tôi nghe chiều đi từ mênh mông
Và hoa buồn nở từ muôn kiếp
Đã rót vào thơ giọt lệ hồng
Sương cũng vàng, vàng theo nắng phai
Tôi nghe gió réo lời thao thiết
Hiu hắt buồn như tiếng thở dài.

Em áo vàng thu hay thắm hạ
Vườn đêm hàm tiếu nụ quỳnh hoa
Hay áo tình xuân em trắng quá
Hương nhụy từ thơ cũng thiết tha
Trời ơi nhan sắc từ muôn kiếp
Sống dậy mà reo khúc Phượng Hoàng
Vòng tay tình ái nghìn năm cũ
Yêu dấu về ru mộng thế gian
Nhớ những mùa đi không trở lại
Thưở áo tình xanh nắng lụa vàng
Hình như trùng ngộ từ muôn kiếp
Hồi chuông nhã nhạc còn reo vang
Hoa chớm nồng hương, trăng chớm nụ
Em về như thị đóa hồng nhan
Ôi giấc hoàng hoa đêm hồ điệp
Thơ chìm hương sắc mộng giai nhân
Lê Văn Trung
27. 04. 20

Em có về không mà sáng nay
Gió đưa sương xuống nụ hoa gầy
Hoa rung trong gió hương xanh ngát
Hoa chạm vào thơ thành rượu cay
Em giấu tình tôi trong ngực biếc
Em thắp tình tôi trong tim hồng
Đêm tôi sáng một màu trăng lạ
Trăng thuở mười ba, em biết không ?
Em có về không mà nắng lụa
Rực vàng theo nỗi nhớ nhung bay
Vàng bay từng cánh vàng hoa bướm
Vàng cả mùa xưa mà không hay
Tôi ngồi vẽ lại cơn mơ cũ
Thuở áo vàng ươm nắng lụa vàng
Thuở mây như tóc mềm vai nhỏ
Mỗi bước chân hồng một bước xuân
Tôi ngồi vẽ lại cơn mơ cũ
Vẽ mãi mà tranh nhuốm một màu
Màu của vàng hoa từ dạo ấy
Tóc cài hoa thắm, mộng về đâu.
Lê Văn Trung
23.02.20

*http://www.phamcaohoang.com/2018/01/378-tho-le-van-trung-1hoa-nang-2moi-em.html
Trời hình như báo tin xuân
HỌA SĨ

Tôi ngồi đây vẽ mãi
Tình em vào cơn mơ
Lá vàng trên khung vải
Còn thắm màu thu xưa
Tôi vẽ một màu trăng
Mượt mà phơi áo nguyệt
Tóc mềm lụa tơ sương
Chảy vào thơ diễm tuyệt
Tôi vẽ một lời ru
Gió len vào nỗi nhớ
Ai hiểu được vì đâu
Mây chiều nay xanh quá
Tôi vẽ gì em ơi
Khi hồn tôi là cọ
Khi tình tôi là thơ
Pha thắm màu trăng nở.
Lê Văn Trung
HÓA THÂN
Xin hóa thân vào đá

*http://www.huongdaoonline.net/2019/10/thi-si-ke-hanh-huong-khong-met-moi/
Chùm hoa khế bên vườn khuya vẫn nở
Một màu trăng tím ngát cả vườn trăng
Em về khoát sương mềm thơm ngực biếc
Áo tình nhân mây lụa đóa quỳnh hương
Gọi tên người xao xuyến một viền mây
Hình như có con dế ngoài hiên lạnh
Nằm ru hoài khúc nhạc gió thu phai
Che bóng người về đứng giữa chiêm bao
Hình như đêm cũng gầy hao nhòe nhoẹt
Có vì sao chợt thức ở trên cao
Tím hồn tôi, đêm tím một màu trăng
Bản giao hưởng chìm cung trầm nhã nhạc
Tóc ai bay hay bụi phấn thu vàng?
Như đi hoài chưa tới hết chiêm bao
Em tỏa chi mùi hương hoa phủ dụ
Anh trở về, bước nhẹ giữa cơn đau.
12.10.19
Hoài Nghi

Gió thổi về đâu? Em biết không?
Mây bay về đâu? Em biết không?
Về đâu trong tận cõi vô cùng
Mà trăng thiên cổ còn vô định
Mà trăng nghìn phương còn chưa rằm
Lá rụng về đâu?
Rơi về đâu?
Tóc xưa lụa chảy bến giang đầu
Ai ướp phù vân vào nhan sắc?
Ai đắm hồng nhan chìm bể dâu?
Sông chảy về
đâu? Em biết không?
Rong rêu đời sóng giạt trăm dòng
Có ai còn thấy từng con nước
Đã chảy trôi qua vạn tấm lòng?
Ta chảy về
đâu? Trôi về đâu?
Ta tan vào đâu? Chìm vào đâu?
Em ơi ta chỉ là tro bụi
Hạt bụi tàn trong bể khổ đau.
Lê Văn Trung
(viết trong mùa dịch Covid)


No comments:
Post a Comment