Hoang vắng - Hoang
vắng đìu hiu giữa thế gian – Hoang vu – Hội An – Hội ngộ sau cùng - Hỡi những
tình nhân của lãng quên – Hồi sinh – Hôm nay ta viết bài thơ cuối – Hồn tôi
chiếc lá vàng thu – Hồn tôi Đà Lạt – Hồn tôi đây nhé một vườn thơ – Hồng ân –
Hồng hoang – Hợp xướng vàng hoa – Hương đêm – Hương thu – Hương thu – Hương
trăng - Hương xưa – Hương xưa - Huyền thoại – Huyền ca - Huyền ca - Huyền ca không số - Huyền ca vô tận (3 bài) - Huyền ca đầu tiên - Huyền ca 6 - Huyền ca 7 - Huyền ca 16 - Huyền ca 27 và 23 - Huyền ca 48 - Hy vọng
HOANG VẮNG

Trời
không nắng trời không mưa em ạ
Cứ âm
u ray rức một điều gì
Những
người đến người đi chừng cũng lạ
Không
nhìn nhau và chẳng nói năng chi
Mặt
trời chết từ đêm đời giông bão
Mây
cũng buồn nằm đọng cuối phương xa
Và
tình ơi không vòng tay nương náu
Gió
cô đơn thổi lạnh giấc mơ nhòa.
Hoa
chẳng nở chìm trong cơn mê ngủ
Lá
vườn xanh mơ mãi sắc vàng thu
Trời
rất lặng trời rất im em ạ
Không
một lời thương nhớ gởi cho nhau
Em
đâu đó khuất chìm trong dĩ vãng
Đã vô
tình hiu hắt một lời ru
Để câu
hát chảy dài theo năm tháng
Cứ
trôi xa, biền biệt cõi sa mù
Tôi
ngồi đợi, có ai về, gõ cửa
Lòng
hoang vu như trời đất hoang vu
Trăm
nỗi nhớ, chập chùng trăm nỗi nhớ
Cơn
mơ tàn dằng dặc nối cơn mơ
Lê
Văn Trung
HOANG VẮNG ĐÌU HIU GIỮA THẾ GIAN

Lòng ta là một ly rượu nhạt
Em rót chi thêm nỗi muộn phiền
Vàng cả lời thơ, đau tiếng hát
Trắng cả mùa sương tiết cuối đông
Lòng ta như một giọt nắng tàn
Áo người bay cuối bến hoàng hôn
Nắng chùng trên tóc chìm trong mắt
Nắng chảy đìu hiu dấu ngực trầm
Áo người bay cuối bến hoàng hôn
Nắng chùng trên tóc chìm trong mắt
Nắng chảy đìu hiu dấu ngực trầm
Ta thấy lòng ta như lá úa
Không nỡ rơi buồn trên lối xưa
Em bước về ngang vườn phố cũ
Tay cầm xác lá bầm trong mưa
Không nỡ rơi buồn trên lối xưa
Em bước về ngang vườn phố cũ
Tay cầm xác lá bầm trong mưa
Ôi cõi lòng ta như bến không
Lòng ta là một sân ga buồn
Lòng ta là một dòng sông quạnh
Hoang vắng đìu hiu giữa thế gian.
Lòng ta là một sân ga buồn
Lòng ta là một dòng sông quạnh
Hoang vắng đìu hiu giữa thế gian.
Lê Văn Trung
HOANG VU

*http://www.phamcaohoang.com/2018/01/335-tho-le-van-trung-hoang-vu.html
Trời không nắng, trời không mưa em ạ
Trời không nắng, trời không mưa em ạ
Cứ âm u ray rứt một điều gì
Những người đến, người đi chừng cũng lạ
Không nhìn nhau và chẳng nói năng chi.
Mặt trời chết từ đêm đời giông bão
Mây cũng buồn nằm đọng cuối phương xa
Và tình ơi không vòng tay nương náu
Gió hoang vu thổi bạt giấc mơ nhòa
Hoa chẳng nở, chìm trong cơn mê ngủ
Lá xanh vườn mơ mãi sắc vàng thu
Trời rất lặn, trời rất im em ạ
Không một lời thương nhớ gửi cho nhau
Em đâu đó khuất chìm trong dĩ vãng
Đã vô tình hiu hắt một lời ru
Để câu hát chảy dài theo năm tháng
Cứ trôi xa, biền biệt cõi sa mù
Tôi ngồi đợi, có ai về, gõ cửa
Lòng hoang vu như trời đất hoang vu
Trăm nỗi nhớ chập chùng trăm nỗi nhớ
Cơn mơ tàn dằng dặc nối cơn mơ.
Lê Văn Trung
Hội An

Phố
xưa Người bỏ về đâu
Viễn
Lai Kiều Nỗi biển dâu Vẫn chờ
Tôi
Người khách Cũ Nghìn xưa
Bước
chân hụt giữa hai bờ Hoài giang.
Lê Văn Trung
Hội Ngộ Sau Cùng
1.

1.

Tôi lăn xuống dốc tôi ngồi
Cười vui như thể đất trời đang vui
Trăm năm tôi gặp tôi rồi
Còn nguyên tôi một con người trần gian
Ma cùng quỷ cũng ca vang
Thánh thần nhảy múa tàng tàng tỉnh say
Tôi lăn long lốc lăn quay
Đường muôn vạn dặm tôi xoay tít mù
Rồi đây cuối dốc tôi ngồi
Nhìn tôi em có ngậm ngùi không em?
Cười vui như thể đất trời đang vui
Trăm năm tôi gặp tôi rồi
Còn nguyên tôi một con người trần gian
Ma cùng quỷ cũng ca vang
Thánh thần nhảy múa tàng tàng tỉnh say
Tôi lăn long lốc lăn quay
Đường muôn vạn dặm tôi xoay tít mù
Rồi đây cuối dốc tôi ngồi
Nhìn tôi em có ngậm ngùi không em?
2.

Tôi lăn xuống dốc im lìm
Như hòn đá nhỏ tôi chìm trong tôi
Tiếng lăn như tiếng rã rời
Lăn trầm như thể tôi rơi bóng chiều
Lạnh buồn một tiếng chim kêu
Tôi lăn xuống nỗi đìu hiu đời mình
Em ngồi trong cõi vô minh
Thấy chăng tôi mãi rơi nhanh xuống đồi
Như hòn đá nhỏ tôi chìm trong tôi
Tiếng lăn như tiếng rã rời
Lăn trầm như thể tôi rơi bóng chiều
Lạnh buồn một tiếng chim kêu
Tôi lăn xuống nỗi đìu hiu đời mình
Em ngồi trong cõi vô minh
Thấy chăng tôi mãi rơi nhanh xuống đồi
3.

Để rồi tôi gặp được tôi
Giọt sương hoạn nạn thở dài buồn tênh
Tôi lăn qua thác qua ghềnh
Vết thương muôn kiếp đau tình nhân gian
Em xưa đứng tận non ngàn
Nhìn tôi cuối dốc - tôi đang trở về
Đường muôn ngàn dặm lê thê
Người xa người giữa u mê chợ chiều
Tôi lăn xuống nỗi đìu hiu
Tiếng lăn như thể tiếng kêu đoạn trường
Giọt sương hoạn nạn thở dài buồn tênh
Tôi lăn qua thác qua ghềnh
Vết thương muôn kiếp đau tình nhân gian
Em xưa đứng tận non ngàn
Nhìn tôi cuối dốc - tôi đang trở về
Đường muôn ngàn dặm lê thê
Người xa người giữa u mê chợ chiều
Tôi lăn xuống nỗi đìu hiu
Tiếng lăn như thể tiếng kêu đoạn trường
4.

Tôi lăn qua cõi vô thường
Chút tro bụi nhẹ rơi buồn về đâu
Có người mãi tận nghìn sau
Vết thương tê buốt thương đau cội nguồn
Càn khôn nhật nguyệt vuông tròn
Chốn nào hội ngộ sau cùng, chờ nhau
Tôi lăn xuống vực ghềnh sâu
Đời đời kiếp kiếp rơi vào cõi không.
Lê Văn Trung
Chút tro bụi nhẹ rơi buồn về đâu
Có người mãi tận nghìn sau
Vết thương tê buốt thương đau cội nguồn
Càn khôn nhật nguyệt vuông tròn
Chốn nào hội ngộ sau cùng, chờ nhau
Tôi lăn xuống vực ghềnh sâu
Đời đời kiếp kiếp rơi vào cõi không.
Lê Văn Trung
(tạp chí Khởi Hành, Mỹ, 2006)
HỠI NHỮNG TÌNH NHÂN CỦA LÃNG QUÊN

Rồi mai hay mốt không biết chừng
Em về nghe gió thổi rưng rưng
Thấy tôi trong nắng bay cùng gió
Và nắng vàng rơi mấy giọt buồn

Rồi mai hay mốt không biết chừng
Em về nghe gió thổi rưng rưng
Thấy tôi trong nắng bay cùng gió
Và nắng vàng rơi mấy giọt buồn
Thấy con bướm của mùa thu trước
Về đậu lên thơ trắng lụa ngần
Xác bướm còn thơm hương mật ngọt
Đã hút từ hoa nở dưới trăng
Về đậu lên thơ trắng lụa ngần
Xác bướm còn thơm hương mật ngọt
Đã hút từ hoa nở dưới trăng
Rồi mai mốt, rồi em bỏ đi
Theo em ngày tháng cũng không về
Có đóa hoa xưa vừa nở vội
Nhớ người tỏa nhẹ chút hương phai
Theo em ngày tháng cũng không về
Có đóa hoa xưa vừa nở vội
Nhớ người tỏa nhẹ chút hương phai
Rồi mai hay mốt tôi thầm hỏi
Đâu những tình nhân của lãng quên
Trên dấu chân rêu còn đọng lại
Xin ướm vào rêu một chút tình.
Đâu những tình nhân của lãng quên
Trên dấu chân rêu còn đọng lại
Xin ướm vào rêu một chút tình.
Lê Văn Trung
HỒI SINH

Em uống đi! Ly rượu ái tình
Uống đi! Trời đất sẽ hồi sinh
Tôi về thắp lại vành trăng cũ
Nở trắng tinh khôi một đóa quỳnh.
Lê Văn Trung
HÔM NAY TA VIẾT BÀI THƠ CUỐI

Ta ngồi viết nốt lời sau cuối
Gửi lại nhân gian một mối tình
Gửi lại thiên thu lời trăn trối
Những bài thơ bằng máu trái tim
Ta viết thơ bằng hương ảo diệu
Bằng hơi thở của nắng phai tàn
Bằng da lụa mỏng bừng hương sắc
Bằng tóc huyền trôi dòng dỡ dang
Bằng hơi thở của nắng phai tàn
Bằng da lụa mỏng bừng hương sắc
Bằng tóc huyền trôi dòng dỡ dang
Ta viết thơ bằng những giấc mơ
Bằng lời của gió của sương mưa
Bằng men của rượu hồ thu biếc
Bằng mật nghìn năm ủ nhụy hoa
Bằng lời của gió của sương mưa
Bằng men của rượu hồ thu biếc
Bằng mật nghìn năm ủ nhụy hoa
Mỗi lời thơ là một tiếng đàn
Yêu người, yêu cả giấc mơ tan
Yêu nỗi úa phai màu phụ bạc
Yêu người, dang dỡ mộng trăm năm
Yêu người, yêu cả giấc mơ tan
Yêu nỗi úa phai màu phụ bạc
Yêu người, dang dỡ mộng trăm năm
Mỗi lời thơ là tiếng thở dài
Yêu người, yêu cả những thiên tai
Yêu cả lỡ bồi lòng xưa cũ
Yêu cả màu mây mộng viễn hoài
Yêu người, yêu cả những thiên tai
Yêu cả lỡ bồi lòng xưa cũ
Yêu cả màu mây mộng viễn hoài
Hôm nay ta viết lời sau cuối
Bằng thơ diễm lệ trái tim hồng
Ta kết khổ đau thành châu ngọc
Ta ươm hạnh phúc vào tang thương
Bằng thơ diễm lệ trái tim hồng
Ta kết khổ đau thành châu ngọc
Ta ươm hạnh phúc vào tang thương
Hôm nay ta viết bài thơ cuối
Gửi lại nhân gian một tấm lòng
Gửi lại cho tình ta mòn mỏi
Xin tạ ơn đời đã tỏa hương.
Gửi lại nhân gian một tấm lòng
Gửi lại cho tình ta mòn mỏi
Xin tạ ơn đời đã tỏa hương.
Lê Văn Trung
HỒN TÔI CHIẾC LÁ VÀNG THU

Hồn tôi chiếc lá mùa thu cũ
Một hôm vàng rụng dấu chân người
Em về qua lối tình xưa ấy
Nhặt lá tình xưa có ngậm ngùi
Một hôm vàng rụng dấu chân người
Em về qua lối tình xưa ấy
Nhặt lá tình xưa có ngậm ngùi
Xác lá thơm nồng năm ngón tay
Thơm cả mùi rêu đã úa phai
Và mắt tình ơi xin đừng lệ
Rơi trên xác lá giọt sương gầy
Thơm cả mùi rêu đã úa phai
Và mắt tình ơi xin đừng lệ
Rơi trên xác lá giọt sương gầy
Hãy gói vào trong vuông áo lụa
Cho từng gân lá cũng vang ngân
Lời trăm năm chép thành kinh nguyện
Tim người thánh lễ sẽ rung chuông
Cho từng gân lá cũng vang ngân
Lời trăm năm chép thành kinh nguyện
Tim người thánh lễ sẽ rung chuông
Xin ướp vào lòng em ngát hương
Xác lá còn in ngấn lệ vàng
Nghìn năm hồn lá xanh như ngọc
Réo rắc đàn ơi khúc nguyệt cầm
Xác lá còn in ngấn lệ vàng
Nghìn năm hồn lá xanh như ngọc
Réo rắc đàn ơi khúc nguyệt cầm
Nghe chăng chiếc lá mùa thu cũ
Rơi chạm vào thơ đã thắm vàng
Em về qua lối tình xưa ấy
Cúi nhặt giùm tôi những lãng quên.
Rơi chạm vào thơ đã thắm vàng
Em về qua lối tình xưa ấy
Cúi nhặt giùm tôi những lãng quên.
Lê Văn Trung
HỒN TÔI ĐÀ LẠT

*http://www.phamcaohoang.com/2019/04/1086-le-van-trung-hon-toi-lat-dong-song.html
Bóng người khuất nẻo mù sương
Bóng người khuất nẻo mù sương
Hồn tôi Đà Lạt buồn vương áo chiều
Màu thông quyện dưới chân đèo
Tuyền Lâm sóng gợn dặt dìu hồn mây
Người về cầm gió trên tay
Thả theo sợi tóc chảy hoài trong mơ
Bâng khuâng tôi với nguyệt hồ
Níu câu thơ chạm ven bờ Xuân Hương
Đổ quyên nở một đóa hồng
Hồn tôi Đà Lạt cũng bồng bềnh say.
Lê Văn Trung
HỒN TÔI ĐÂY NHÉ MỘT VƯỜN THƠ
*https://www.banvannghe.com/p11a10737/6/tho-le-van-trungVẫn vàng ươm màu của nhớ nhung
Vẫn bướm tương tư múa nhẹ nhàng
Vẫn sương tha thiết nghìn đôi mắt
Vẫn gió đam mê réo nhạc vàng
Em hỡi hồn tôi như nắng trong
Hồn tôi như lụa ngát hương trầm
Hồn tôi như biếc xanh vườn cũ
Như mắt hoàng hôn buổi nguyệt rằm
Hồn tôi như lụa ngát hương trầm
Hồn tôi như biếc xanh vườn cũ
Như mắt hoàng hôn buổi nguyệt rằm
Em hỡi hồn tôi như phấn hương
Xin bàn tay nhẹ kẻo hương tan
Tôi hồng tôi thắm bờ môi ngọc
Xin uống cho tràn men ái ân
Xin bàn tay nhẹ kẻo hương tan
Tôi hồng tôi thắm bờ môi ngọc
Xin uống cho tràn men ái ân
Em hỡi hồn tôi như áo xuân
Áo là da thịt của thanh tân
Em ơi khoát nhẹ hồn tôi nhé
Cho tình duyên trọn với trăm năm
Áo là da thịt của thanh tân
Em ơi khoát nhẹ hồn tôi nhé
Cho tình duyên trọn với trăm năm
Em hỡi hồn tôi như giấc mơ
Là nhung là lụa của thi ca
Em về đây nhé, về đây nhé
Tôi tỏa hương từ những đóa hoa
Là nhung là lụa của thi ca
Em về đây nhé, về đây nhé
Tôi tỏa hương từ những đóa hoa
Vẫn vàng ươm, vàng bướm tương tư
Hồn tôi đây nhé một vườn thơ
Mơ gì em hỡi phương trời lạ
Tôi nở nghìn hoa nỗi đợi chờ.
Hồn tôi đây nhé một vườn thơ
Mơ gì em hỡi phương trời lạ
Tôi nở nghìn hoa nỗi đợi chờ.
Lê Văn Trung
HỒNG ÂN

Sáng hôm nay lòng mượt mà trong vắt
Nhìn chú chim còn ngủ nướng trên cành
Này chim ơi mơ gì mà đôi mắt
Cứ lim dim hoài mộng cõi trời xanh
Nhìn chú chim còn ngủ nướng trên cành
Này chim ơi mơ gì mà đôi mắt
Cứ lim dim hoài mộng cõi trời xanh
Lòng ta cũng như lòng chim, bé nhỏ
Mà trời cao. Mà biển rộng. Muôn trùng
Vẫn khao khát, vẫn cháy ngời hy vọng
Có một ngày soải cánh vút không gian
Mà trời cao. Mà biển rộng. Muôn trùng
Vẫn khao khát, vẫn cháy ngời hy vọng
Có một ngày soải cánh vút không gian
Lòng ta cũng như lòng chim, chờ đợi
Mặt trời lên, hoa nở rộ trong vườn
Triệu cánh bướm sẽ thay màu áo mới
Mặt đất này muôn thuở ngát thơm hương
Mặt trời lên, hoa nở rộ trong vườn
Triệu cánh bướm sẽ thay màu áo mới
Mặt đất này muôn thuở ngát thơm hương
Lòng ta cũng như lòng chim, réo gọi
Người trăm năm về giữa hội tương phùng
Và giọt lệ của Hồng Ân cứu rổi
Là giọt tình nhỏ xuống cõi nhân gian.
Người trăm năm về giữa hội tương phùng
Và giọt lệ của Hồng Ân cứu rổi
Là giọt tình nhỏ xuống cõi nhân gian.
Lê Văn Trung
HỒNG HOANG

Dã thú linh hồn tôi
Em nguyên sinh rừng thẳm
Trăng thiên cổ bên đồi
Tắm sương vàng cơn mộng
Hư vô chìm trong đá
Hố thẳm sầu chênh vênh
Tay em làm phép lạ
Một thiên đường bỏ quên
Hố thẳm sầu chênh vênh
Tay em làm phép lạ
Một thiên đường bỏ quên
Dã thú linh hồn tôi
Em cháy rực mặt trời
Thiêu nghìn cơn huyền mộng
Hạt bụi tình chưa nguôi
Em cháy rực mặt trời
Thiêu nghìn cơn huyền mộng
Hạt bụi tình chưa nguôi
Sầu xưa vùi trong đá
Rêu tàn phai ngàn năm
Hồn xưa vùi trong đá
Một tinh cầu lạnh căm
Rêu tàn phai ngàn năm
Hồn xưa vùi trong đá
Một tinh cầu lạnh căm
Mây CUỐI TRỜI QUÊN LÃNG
Bay suốt một mùa đông
Tôi vỡ tàn cơn mộng
Chìm tận ĐÁY VÔ CÙNG.
Bay suốt một mùa đông
Tôi vỡ tàn cơn mộng
Chìm tận ĐÁY VÔ CÙNG.
Lê Văn Trung
HỢP XƯỚNG VÀNG HOA

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17713
Sáng nay trong vườn nhà tôi
Những bông hoa dại vàng lên rực rỡ quá
Tôi bỗng thấy mình như người khách lạ
Mới tinh khôi từ câu hỏi tiếng chào
Như bỗng nhiên em về đẹp như chiêm bao
Đẹp man dại như hoa vàng buổi sớm
Như hạt sương long lanh trên mắt tình rực sáng
Và hồn tôi thơ như lụa mượt mà
Bóng mây vàng, vàng hơn những nụ hoa
Nắng nhung gấm gửi lời nồng hương sắc
Có con bướm vàng không bay mà đậu hoài trên tóc
Và hồn tôi cũng nhịp cánh hoa vàng
Bỗng nhiên em về giấc mơ nhẹ như bông
Chân hồng nở êm trên hồn cỏ biếc
Trời đất cũng sững sờ
Nghìn năm em nhan sắc
Nghìn năm thơ vi diệu ngợi ca
Em đã về trên những nụ hoa
Vàng rực rỡ vàng ru lời tình tự
Tôi bỗng dưng lòng như lòng viễn xứ
Trở về đây mới quá áo mùa xanh
Sững sờ gì mà đôi mắt quá long lanh
Hình như đâu đây ai vừa trỗi khúc nhạc tình
Ngàn hoa dại vàng ươm ngàn lời hợp xướng.

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17713
Sáng nay trong vườn nhà tôi
Những bông hoa dại vàng lên rực rỡ quá
Tôi bỗng thấy mình như người khách lạ
Mới tinh khôi từ câu hỏi tiếng chào
Như bỗng nhiên em về đẹp như chiêm bao
Đẹp man dại như hoa vàng buổi sớm
Như hạt sương long lanh trên mắt tình rực sáng
Và hồn tôi thơ như lụa mượt mà
Bóng mây vàng, vàng hơn những nụ hoa
Nắng nhung gấm gửi lời nồng hương sắc
Có con bướm vàng không bay mà đậu hoài trên tóc
Và hồn tôi cũng nhịp cánh hoa vàng
Bỗng nhiên em về giấc mơ nhẹ như bông
Chân hồng nở êm trên hồn cỏ biếc
Trời đất cũng sững sờ
Nghìn năm em nhan sắc
Nghìn năm thơ vi diệu ngợi ca
Em đã về trên những nụ hoa
Vàng rực rỡ vàng ru lời tình tự
Tôi bỗng dưng lòng như lòng viễn xứ
Trở về đây mới quá áo mùa xanh
Sững sờ gì mà đôi mắt quá long lanh
Hình như đâu đây ai vừa trỗi khúc nhạc tình
Ngàn hoa dại vàng ươm ngàn lời hợp xướng.
Lê Văn Trung
HƯƠNG ĐÊM

Em về sáng một vành trăng
Hồn thu tôi cũng đang rằm vàng ươm
Quỳnh hương! Ồ dạ lan hương!
Hay mùi da thịt chìm sương lụa hồng?
Hồn thu tôi cũng đang rằm vàng ươm
Quỳnh hương! Ồ dạ lan hương!
Hay mùi da thịt chìm sương lụa hồng?
Em về? Ồ không! Ồ không!
Chỉ là mơ, chỉ là mong, ảo huyền!
Chỉ là mây quyện vào đêm
Chỉ là gió nhẹ lay mềm câu thơ
Chỉ là sợi khói giăng tơ
Chỉ là men ủ từ hồ rượu thu
Chỉ là mơ, chỉ là mong, ảo huyền!
Chỉ là mây quyện vào đêm
Chỉ là gió nhẹ lay mềm câu thơ
Chỉ là sợi khói giăng tơ
Chỉ là men ủ từ hồ rượu thu
Em về? Về đâu? Về đâu?
Mà thơ tôi trải nghìn câu ngọc ngà
Bước chân em nhẹ như là
Mùi hương cổ tích mượt mà vườn đêm.
Mà thơ tôi trải nghìn câu ngọc ngà
Bước chân em nhẹ như là
Mùi hương cổ tích mượt mà vườn đêm.
Lê Văn Trung
HƯƠNG THU

Em gọi hết trời thu về phương nhớ
Để buồn tôi vàng chảy một dòng phai
Chiều buông tiếng thở dài đau chiếc lá
Nằm chiêm bao bên những nụ hoa gầy
Để buồn tôi vàng chảy một dòng phai
Chiều buông tiếng thở dài đau chiếc lá
Nằm chiêm bao bên những nụ hoa gầy
Mây cuốn gió chở muôn trùng đi mãi
Thác ngàn tôi ghềnh đá cũng ưu phiền
Em có thấy mây giăng mù trắng bãi
Dòng sông nào chở hết cuộc tình duyên
Thác ngàn tôi ghềnh đá cũng ưu phiền
Em có thấy mây giăng mù trắng bãi
Dòng sông nào chở hết cuộc tình duyên
Em xỏa tóc, chờ trăng mùa phượng cũ
Cho màu thu cũng thắm ngọt môi tình
Hoa vườn tôi chợt vàng phai mấy nụ
Và thơ buồn trôi mãi giữa mông mênh
Cho màu thu cũng thắm ngọt môi tình
Hoa vườn tôi chợt vàng phai mấy nụ
Và thơ buồn trôi mãi giữa mông mênh
Em xỏa tóc, mơ mùa trăng thiếu nữ
Chải về đâu mà hương quyện vào thu
Xin ngàn năm tôi mãi là cơn gió
Chìm theo hương, qua những nẻo tình sầu.
Chải về đâu mà hương quyện vào thu
Xin ngàn năm tôi mãi là cơn gió
Chìm theo hương, qua những nẻo tình sầu.
Lê Văn Trung
HƯƠNG THU

Tình thu ơi mỏng quá
Nhẹ như hồn sương phai
Hương vàng bay tóc xỏa
Thơm trên từng ngón tay
Ai ươm mùa trăng biếc
Trong mắt chùng giấc mơ
Môi ngậm lời thơ hát
Dìu dặt bài tình ca
Trong mắt chùng giấc mơ
Môi ngậm lời thơ hát
Dìu dặt bài tình ca
Em vẽ giùm tôi nhé
Linh hồn tôi vừa rằm
Em gõ giùm tôi nhé
Tình êm như cung đàn
Linh hồn tôi vừa rằm
Em gõ giùm tôi nhé
Tình êm như cung đàn
Tình thu ơi mỏng quá
Áo lụa người thần tiên
Ôi trắng ngần một đóa
Tình thu nồng hương em
Áo lụa người thần tiên
Ôi trắng ngần một đóa
Tình thu nồng hương em
Hương thơm từng sợi tóc
Hương mềm từng ngón tay
Em, tình thu ngà ngọc
Chìm trong hồn tôi say.
Hương mềm từng ngón tay
Em, tình thu ngà ngọc
Chìm trong hồn tôi say.
Lê Văn Trung
HƯƠNG TRĂNG

Đêm thơm
hương phấn mùa trăng cũ
Anh thấy
lòng xuân cũng nở hoa
Ai nhắn vào thơ lời chim én
Líu lo về gọi dưới hiên nhà
Ai nhắn vào thơ lời chim én
Líu lo về gọi dưới hiên nhà
Nghe thiết
tha trong lời cỏ non
Hình như đất cũng hóa linh hồn
Màu xuân xanh quá lòng như ngọc
Đã nở bừng hương triệu đóa hồng
Hình như đất cũng hóa linh hồn
Màu xuân xanh quá lòng như ngọc
Đã nở bừng hương triệu đóa hồng
Đêm chảy vào
thơ trăng tháng giêng
Sương phủ mềm trên những đóa vàng
Vườn ai trái chín thơm như mật
Lá cũng lay vờn theo gió êm
Sương phủ mềm trên những đóa vàng
Vườn ai trái chín thơm như mật
Lá cũng lay vờn theo gió êm
Xiêm áo
quỳnh hương đêm nguyệt cầm
Tóc người nhuộm thắm một màu trăng
Em về hát tiếng mùa xuân biếc
Đã chạm vào thơ những nốt trầm.
Tóc người nhuộm thắm một màu trăng
Em về hát tiếng mùa xuân biếc
Đã chạm vào thơ những nốt trầm.
Lê Văn Trung
HƯƠNG XƯA

Ôi gối chăn nào vương sót lại
Sợi tóc mùa xưa còn ngát hương
Bàn tay ai níu vào song cửa
Bụi lấm mờ in một nỗi buồn

Ôi gối chăn nào vương sót lại
Sợi tóc mùa xưa còn ngát hương
Bàn tay ai níu vào song cửa
Bụi lấm mờ in một nỗi buồn
Có giọt sương đằm trong cỏ biếc
Bóng trăng ngày cũ cũng vừa tan
Tôi thấy bóng mình như bóng lá
Rụng giữa chiểu em đã úa vàng
Bóng trăng ngày cũ cũng vừa tan
Tôi thấy bóng mình như bóng lá
Rụng giữa chiểu em đã úa vàng
Có giọt lệ bầm vuông khăn cũ
Mắt người đã nhuộm một hồn thu
Và chiếc thuyền tôi từ buổi ấy
Chìm trong sương quạnh bến sa mù
Mắt người đã nhuộm một hồn thu
Và chiếc thuyền tôi từ buổi ấy
Chìm trong sương quạnh bến sa mù
Thương vói ngày đi xa mù biệt
Trời ơi chăn gối vẫn nồng hương
Tôi về xếp lại vuông khăn cũ
Giọt lệ nghìn xưa vẫn cháy nồng.
Trời ơi chăn gối vẫn nồng hương
Tôi về xếp lại vuông khăn cũ
Giọt lệ nghìn xưa vẫn cháy nồng.
Lê Văn Trung
HƯƠNG XƯA

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=16938
Hương của mùa xưa còn ngát lệ
Trăng của tình xưa còn nguyên rằm
Câu thơ vời vợi nguồn vi diệu
Nở đóa quỳnh trên phím nguyệt cầm
Tay đang ôm mềm dòng mưa qua
Câu thơ ru nồng môi tương tư
Tóc nhớ thương ai mà tóc rối
Mắt nhớ thương ai mà lệ mờ
Câu thơ ru nồng môi tương tư
Tóc nhớ thương ai mà tóc rối
Mắt nhớ thương ai mà lệ mờ
Tôi say hương chiều tan trong mưa
Em tan theo dòng mưa hương xưa
Em mở lòng trăng tình nguyệt nở
Em mở lòng trăng tình nguyên sơ
Em tan theo dòng mưa hương xưa
Em mở lòng trăng tình nguyệt nở
Em mở lòng trăng tình nguyên sơ
Tôi chết hồn nhiên, chết nhiệm mầu
Chết từ linh diệu của chiêm bao
Em mở lòng trăng thơm lệ ngát
Tôi uống từ trăng đóa nguyệt sầu.
Chết từ linh diệu của chiêm bao
Em mở lòng trăng thơm lệ ngát
Tôi uống từ trăng đóa nguyệt sầu.
Lê Văn Trung
HUYỀN THOẠI

Hình như rượu thơm mùi nhớ nhung
Màu đêm vàng như màu trăng rằm
Em có về không mà trong gió
Tóc của mùa trăng tỏa ngát hương
Trăng rằm hay em trăng vừa xanh
Trăng vừa bay vừa kể chuyện tình
Vừa tan dìu dịu trong sương biếc
Vừa nhẹ vàng ươm đôi mắt đen
Em bước về đâu mà áo trăng
Mang mang trời đất trắng vô cùng
Hay da thịt của nghìn cơn mộng
Đã nở cùng thơ buổi nguyệt rằm
Em rót giùm ta tràn chén ngọc
Em uống cùng ta mềm giấc mơ
Hãy ủ cho men nồng trong mắt
Hãy ướp thơm tho mùi hương xưa
Ta nghe trong gió lời tình tự
Của một mùa trăng xa nhớ nhung
Đêm nay ngồi uống trăng như rượu
Lòng bỗng say theo đóa nguyệt hồng.

Hình như rượu thơm mùi nhớ nhung
Màu đêm vàng như màu trăng rằm
Em có về không mà trong gió
Tóc của mùa trăng tỏa ngát hương
Trăng rằm hay em trăng vừa xanh
Trăng vừa bay vừa kể chuyện tình
Vừa tan dìu dịu trong sương biếc
Vừa nhẹ vàng ươm đôi mắt đen
Em bước về đâu mà áo trăng
Mang mang trời đất trắng vô cùng
Hay da thịt của nghìn cơn mộng
Đã nở cùng thơ buổi nguyệt rằm
Em rót giùm ta tràn chén ngọc
Em uống cùng ta mềm giấc mơ
Hãy ủ cho men nồng trong mắt
Hãy ướp thơm tho mùi hương xưa
Ta nghe trong gió lời tình tự
Của một mùa trăng xa nhớ nhung
Đêm nay ngồi uống trăng như rượu
Lòng bỗng say theo đóa nguyệt hồng.
Lê Văn Trung
HUYỀN CA

*https://phamcaohoang.blogspot.com/2017/04/2805-tho-le-van-trung-nguyen-duong-quang.html
Lòng xanh như lá biếc
Em trải hồn thiên thanh
Vào hồn tôi xanh ngắt
Vào hồn tôi mong manh
Lòng xanh như lá biếc
Em trải hồn thiên thanh
Vào hồn tôi xanh ngắt
Vào hồn tôi mong manh
Đà Lạt mềm như sương
Trên vai người buổi ấy
Ôi hồn ai dã quỳ
Mà vàng tôi quá vậy
Trên vai người buổi ấy
Ôi hồn ai dã quỳ
Mà vàng tôi quá vậy

Đà Lat chìm như mơ
Trong mắt chiều thăm thẳm
Ôi hồn ai vi vu
Thông rừng tôi gió lộng
Trong mắt chiều thăm thẳm
Ôi hồn ai vi vu
Thông rừng tôi gió lộng
Đà Lạt trời lên cao
Mây vờn trong tóc gió
Em về đâu về đâu
Hoa theo từng bước nở
Mây vờn trong tóc gió
Em về đâu về đâu
Hoa theo từng bước nở
Ôi Đà Lạt! Ôi Prenn
Thác đời tôi vẫn đổ
Sao đành quên đành quên
Mùa vàng tôi mấy độ.
Thác đời tôi vẫn đổ
Sao đành quên đành quên
Mùa vàng tôi mấy độ.
Lê Văn Trung
HUYỀN CA
3.
tôi ngồi tụng một lời kinh
nghe trong xa vắng giọt tình nhẹ rung
em bùa chú mở hư không
tôi vô lượng kiếp bềnh bồng trong thơ
nghe trong xa vắng giọt tình nhẹ rung
em bùa chú mở hư không
tôi vô lượng kiếp bềnh bồng trong thơ
nén nhang cháy dở đôi bờ
khói tan mù mịt xóa mờ mịt tôi
trang kinh ướt nhoẹt luân hồi
thơ tôi ướt cả lệ người trăm năm.
khói tan mù mịt xóa mờ mịt tôi
trang kinh ướt nhoẹt luân hồi
thơ tôi ướt cả lệ người trăm năm.
4.

mai tôi lạnh mộ huyệt nằm
buồn nghe tiếng vọng xa xăm cõi người
Xin em thắp lạnh môi cười
với đôi dòng lệ trôi ngoài mênh mông
xin em bóng tịch lặng buồn
ngồi bên rêu mộ hát cùng hổn tôi
6.

tôi đang mưa với Sài Gòn
em đâu đó có lạnh buồn theo mưa
bây giờ, Quảng Ngãi, sớm, trưa
tóc xưa trong gió đã vừa chớm thu
tóc xưa trong gió đã vừa chớm thu
tôi đang mưa với mịt mù
em đâu đó có đợi chờ ai không
Trần Hưng Đạo hay Quang Trung
ai qua Cống Kiểu có cùng tôi nghe
Trần Hưng Đạo hay Quang Trung
ai qua Cống Kiểu có cùng tôi nghe
tiếng buồn mưa chạm cơn mê
tôi Sài Gòn ướt trăm bề nhớ quên.
12.

yêu nhau sao không đợi chờ
sao không thề thốt hẹn hò trăm năm
yêu mà chăn chiếu lạnh căm
yêu mà chăn chiếu lạnh căm
ánh trăng nghiêng lệch chỗ nằm quạnh hiu
để thiên thu rụng bóng chiều
để tình xiêu lạc trăm điều ngổn ngang
để lòng nhau chớm úa vàng
để xa xôi nhớ để mang mang buồn
để tình cách biển ngăn sông
để muôn ngàn dặm chập chùng biển dâu
Tương giang vĩ, Tương giang đầu
để muôn ngàn dặm chập chùng biển dâu
Tương giang vĩ, Tương giang đầu
ngàn năm nước cuốn một màu đìu hiu.
12 bis.

thôi thì cứ bỏ mặc tôi
với sông khói sóng với đồi sương giăng
với hanh hao, với úa vàng
với câu kinh rụng hai hàng nến run
khóc cười chi hỡi nhân gian
đi là bỏ cuộc trăm năm với người
với sông khói sóng với đồi sương giăng
với hanh hao, với úa vàng
với câu kinh rụng hai hàng nến run
khóc cười chi hỡi nhân gian
đi là bỏ cuộc trăm năm với người
thôi thì cứ bỏ mặc tôi
với câu từ tạ với lời chia phôi
mai kia góc biển chân trời
tìm nhau xin thắp tình tôi vào hồn.
với câu từ tạ với lời chia phôi
mai kia góc biển chân trời
tìm nhau xin thắp tình tôi vào hồn.
40.

tôi yêu em đến thế mà
em đang tâm trẩy thuyền qua bến người
bây giờ còn lại mình tôi
ngồi nghe sương rụng bên đồi vàng thu
nghe chim hót giữa tuyệt mù
câu kinh xưa đẫm lời ru u tình
yêu nhau thế, nỡ đành quên
vườn xưa đã rụng mấy nhành tương tư
câu thơ ướt sũng nỗi chờ
cháy khô nỗi nhớ, xác xơ nỗi buồn
vườn xưa đã rụng mấy nhành tương tư
câu thơ ướt sũng nỗi chờ
cháy khô nỗi nhớ, xác xơ nỗi buồn
yêu nhau thế, mà bỗng dưng
thuyền hoa, áo gấm, lạnh lùng qua sông
rồi mai trong đục mấy dòng
cũng đành ấm lạnh quê chồng phương xa
thuyền hoa, áo gấm, lạnh lùng qua sông
rồi mai trong đục mấy dòng
cũng đành ấm lạnh quê chồng phương xa
tôi yêu em đến thế mà
mình tôi với bóng trăng tà quạnh hiu.
mình tôi với bóng trăng tà quạnh hiu.
41*
Sao em không nói một lời
Cho mưa chiều mãi sụt sùi ngoài hiên
Cho câu thơ cũng ướt mềm
Cứ lênh đênh cứ nổi chìm theo mưa

Hồn tôi vách mỏng song thưa
Làm sao che kín gió mùa lạnh căm
Cỏ rơm không ấm chỗ nằm
Xin đem tình thắp gọi trăm năm về
Cho mưa chiều mãi sụt sùi ngoài hiên
Cho câu thơ cũng ướt mềm
Cứ lênh đênh cứ nổi chìm theo mưa

Hồn tôi vách mỏng song thưa
Làm sao che kín gió mùa lạnh căm
Cỏ rơm không ấm chỗ nằm
Xin đem tình thắp gọi trăm năm về
Ôi tình tôi một đêm kia
Trôi theo cơn mộng đầm đìa lời ru
Tiếng buồn vọng suốt thiên thu
Hỡi em huyền thoại cõi mù sương tôi
Trôi theo cơn mộng đầm đìa lời ru
Tiếng buồn vọng suốt thiên thu
Hỡi em huyền thoại cõi mù sương tôi
Sao em không nói một lời
Lời tiên tri cuộc tình người đa đoan
Tôi xưa mù mịt phù vân
Em xưa sương khói đã vàng áo thu
Xin về thắp hết trăng sao
Sáng giùm tôi, sáng nhiệm mầu trần gian.
Lời tiên tri cuộc tình người đa đoan
Tôi xưa mù mịt phù vân
Em xưa sương khói đã vàng áo thu
Xin về thắp hết trăng sao
Sáng giùm tôi, sáng nhiệm mầu trần gian.
Lê Văn Trung
HUYỀN CA
*https://www.banvannghe.com/a7902/tho-le-van-trung
33*

Tôi trở về trong nỗi nhớ quên
Của phường của phố thuở yêu em
Của con đường nhỏ chiều tan học
Của khoảng vườn ươm tàn lá xanh
*https://www.banvannghe.com/a7902/tho-le-van-trung
33*

Tôi trở về trong nỗi nhớ quên
Của phường của phố thuở yêu em
Của con đường nhỏ chiều tan học
Của khoảng vườn ươm tàn lá xanh
Tình trong veo như giọt sương lành
Như lời chim hót chớm bình minh
Em khoe áo mới mùi hoa dại
Tỏa ngát hương lòng em tuyết trinh
Như lời chim hót chớm bình minh
Em khoe áo mới mùi hoa dại
Tỏa ngát hương lòng em tuyết trinh
Tôi trở về chân bước ngập ngừng
Ơi mùa thu cũ có về không
Cho tình tôi với tình thu ấy
Nở giữa tim em một đóa hồng

Ơi mùa thu cũ có về không
Cho tình tôi với tình thu ấy
Nở giữa tim em một đóa hồng

Tôi trở về mây gió lặng im
Thương nhớ gì nhau mà đứng nhìn
Nắng chãi tóc mềm trôi xuống thấp
Mắt người làm úa nắng bay lên
Thương nhớ gì nhau mà đứng nhìn
Nắng chãi tóc mềm trôi xuống thấp
Mắt người làm úa nắng bay lên
Chân bước theo muôn ngàn nhớ quên
Phấn trắng nằm mơ nhớ bảng đen
Cho tôi về với mùa thu trước
Một thời sách vở thuở yêu em.
Phấn trắng nằm mơ nhớ bảng đen
Cho tôi về với mùa thu trước
Một thời sách vở thuở yêu em.
41*

Sao em không nói một lời
Cho mưa chiều mãi sụt sùi ngoài hiên
Cho câu thơ cũng ướt mềm
Cứ lênh đênh cứ nổi chìm theo mưa
Hồn tôi vách mỏng song thưa
Làm sao che kín gió mùa lạnh căm
Cỏ rơm không ấm chỗ nằm
Xin đem tình thắp gọi trăm năm về
Ôi tình tôi một đêm kia
Trôi theo cơn mộng đầm đìa lời ru
Tiếng buồn vọng suốt thiên thu
Hỡi em huyền thoại cõi mù sương tôi
Trôi theo cơn mộng đầm đìa lời ru
Tiếng buồn vọng suốt thiên thu
Hỡi em huyền thoại cõi mù sương tôi
Sao em không nói một lời
Lời tiên tri cuộc tình người đa đoan
Tôi xưa mù mịt phù vân
Em xưa sương khói đã vàng áo thu
Xin về thắp hết trăng sao
Sáng giùm tôi, sáng nhiệm mầu trần gian.
Lời tiên tri cuộc tình người đa đoan
Tôi xưa mù mịt phù vân
Em xưa sương khói đã vàng áo thu
Xin về thắp hết trăng sao
Sáng giùm tôi, sáng nhiệm mầu trần gian.
47.

Linh hồn tôi là những dòng sông
Mà sóng thiên thu mãi chập chùng
Về đây tôi với dòng sông cũ
Nhìn bóng đời nhau đã úa vàng

Linh hồn tôi là những dòng sông
Mà sóng thiên thu mãi chập chùng
Về đây tôi với dòng sông cũ
Nhìn bóng đời nhau đã úa vàng
Mưa từng sợi mỏng chảy buồn tênh
Mưa ướt vai ngoan, ướt tóc mềm
Từng sợi mưa chùng theo nỗi nhớ
Tiếng buồn rơi chạm đến vô biên
Mưa ướt vai ngoan, ướt tóc mềm
Từng sợi mưa chùng theo nỗi nhớ
Tiếng buồn rơi chạm đến vô biên
Đời trăm nghìn lối mà không thể
Thôi đành một góc quán đời ta
Tình cũng nổi chìm cùng dâu bể
Đường dài thăm thẳm những chia xa

Thôi đành một góc quán đời ta
Tình cũng nổi chìm cùng dâu bể
Đường dài thăm thẳm những chia xa

Đời trăm nghìn chốn mà không thể
Chọn lấy cho lòng một cõi riêng
Tìm ai khi bóng tình đã xế
Tìm ai nơi cuối trời mông mênh
Chọn lấy cho lòng một cõi riêng
Tìm ai khi bóng tình đã xế
Tìm ai nơi cuối trời mông mênh
Linh hồn tôi là những dòng sông
Sông chảy xuôi mà tôi ngược dòng
Trăm năm tình úa vàng như lá
Chiếc rụng đồi Tây, chiếc biển Đông.
Sông chảy xuôi mà tôi ngược dòng
Trăm năm tình úa vàng như lá
Chiếc rụng đồi Tây, chiếc biển Đông.
48*

Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu
Lòng xanh nước cuốn vội chân cầu
Tình xanh chớm úa vàng như lá
Tôi rụng về đâu? Trôi về đâu?
Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu
Mời nhau chưa cạn một ly sầu
Tôi ôm trái đất cười nghiêng ngữa
Lạc mất đời nhau trong bể dâu
Mời nhau chưa cạn một ly sầu
Tôi ôm trái đất cười nghiêng ngữa
Lạc mất đời nhau trong bể dâu
Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu
Vá hoài không kín áo thương đau
Làm sao che kín màu trăng úa
Giọt lệ tình phai tự buổi nào
Vá hoài không kín áo thương đau
Làm sao che kín màu trăng úa
Giọt lệ tình phai tự buổi nào
Thôi chẳng còn tìm nhau nữa đâu
Tóc xưa đã bạc, áo phai nhàu
Em ngàn năm của nghìn phương lạ
Nghe tóc xanh xưa rụng mấy màu
Tóc xưa đã bạc, áo phai nhàu
Em ngàn năm của nghìn phương lạ
Nghe tóc xanh xưa rụng mấy màu
Thôi nhé, không còn tìm nhau nữa
Ngày mưa tháng nắng trãi quanh đời

Tôi đi như kẻ hành hương lạ
Nghìn năm đền miếu: cõi rong chơi
Ngày mưa tháng nắng trãi quanh đời

Tôi đi như kẻ hành hương lạ
Nghìn năm đền miếu: cõi rong chơi
Thôi có cần tìm nhau nữa không
Nghìn dâu trăm biển cũng không còn
Đất trời chỉ một màu sương úa
Đợi chờ nhau giữa cõi vô cùng.
Nghìn dâu trăm biển cũng không còn
Đất trời chỉ một màu sương úa
Đợi chờ nhau giữa cõi vô cùng.
Lê VănTrung
HUYỀN CA KHÔNG SỐ
Gửi Huyen Le và Quý Lê
Cuộc tình người đâu dễ gọi tên nhau
Lời dâu bể đã in màu lên mắt
Giọt mưa chiều thay chén rượu xưa sâu
Các em đã một thời như chim nhỏ
Lá sân trường xanh tóc, mắt thu xanh
Và tôi đã một thời đầy lãng mạn
Yêu các em như yêu trọn trái tim mình

Bốn mươi năm chảy dài như vô tận
Mỗi phận người như mỗi nhánh sông chia
Chưa kịp trùng lai đã chìm ly tán
Tình chưa ươm, tình đã vội tàn khuya
Hãy ngồi lại cùng tôi cho có bạn
Cuộc tình người tụ tán rất mong manh
Lời dâu bể đã chìm trong nước mất
Ngồi cùng tôi, đừng vội vã, sao đành!

Mai rồi sẽ trong quán đời quạnh quẻ
Tôi một mình ly rượu cháy trong thơ
Các em nhớ, có một lần như thế
Đã cùng tôi ngồi vẽ những giấc mơ
Đã cùng tôi ngồi suốt buổi đợi chờ.
Qui Nhơn, chiều 17.12.2016
Lê Văn Trung
HUYỀN CA VÔ TẬN

Tôi đã viết một bài tình ca dài hơn một ngàn câu
Để nói về những giấc mơ lặng chìm xa khuất
Để nói về một tình yêu như chưa hề có thật
Để nói về những đớn đau như ân phúc nhiệm mầu
Để nói về những dòng sông và những nhịp cầu

Để nói về những mùa thu vàng đi không trở lại
Để nói về những ngày đông gió trầm mưa ngãi
Về mù sương mờ mịt mắt mù sương
Về hoàng hôn mờ mịt mắt hoàng hôn
Về giọng hát hoang đường rơi vàng trên phố
Tôi đã viết trong điên cuồng quắt quay nỗi nhớ
Tóc trầm hương huyền hoặc đêm Vườn Hồng

Tôi gọi trăm lần tiếng gọi tắt bên sông
Nghe sóng vỗ vào hồn tôi đành đoạn
Tôi đã đến đã đi, đã trở về trong muôn trùng hoạn nạn
Viết về em như kể chuyện giấc mơ buồn
Bài tình ca tôi chảy giữa mênh mông
Như dòng máu trong tim đời tan chảy
Bài tình ca tôi viết mãi không cùng.
HUYỀN CA VÔ TẬN

Người về tính chuyện trước sau
Buồn nghe sóng vỗ chân cầu thời gian
Mới hay lòng dẫu đá vàng
Lá mùa thu đã rụng tàn với thu
Chim xưa đã biệt trong mù
Tình xưa đã vội bạy từ chiêm bao
Thôi đành quên chuyện trước sau
Để câu thơ bến giang đầu rụng rơi
Tình xưa đã vội bạy từ chiêm bao
Thôi đành quên chuyện trước sau
Để câu thơ bến giang đầu rụng rơi
Để câu thơ nhớ thương người
Bập bềnh trôi giữa đầy vơi tình buồn
Rồi một hôm người qua sông
Vớt câu thơ lạc giữa dòng mà đau
Vớt câu thơ lạc giữa dòng mà đau
Cầm câu thơ đã úa nhàu
Để rơi giọt lệ tan vào mênh mông.
Lê Văn Trung
Trích đoạn

Không ai đợi, chẳng ai chờ
Còn vành trăng khuyết bên bờ suối xưa
Em còn đâu đó trong mơ
Áo hoa khăn lụa tình chưa nở vàng
Em về đâu giữa mênh mang
Trong vô cùng cõi, trong ngàn dặm xa
Tìm gì trong cõi người ta
Câu thơ vườn Thúy đã nhòa biển dâu
Thôi về trả hết cho nhau
Câu kinh, tiếng mõ còn đau nỗi tình
Thôi về, trả nhớ cùng quên
Trả tình, trả nghĩa, trả duyên nợ người

Thôi về, tôi một mình tôi
Thênh thang mây trắng, ngời ngời mưa sương
Câu kinh, tiếng mõ còn đau nỗi tình
Thôi về, trả nhớ cùng quên
Trả tình, trả nghĩa, trả duyên nợ người

Thôi về, tôi một mình tôi
Thênh thang mây trắng, ngời ngời mưa sương
Tạ ơn những phố cùng phường
Những mưa cùng nắng những đường thu xanh
Tạ ơn những lá cùng cành
Những chim cùng chóc vây quanh quán đời
Tạ ơn mắt ngọc môi cười
Lời sông lời suối là lời tình chung.

Những mưa cùng nắng những đường thu xanh
Tạ ơn những lá cùng cành
Những chim cùng chóc vây quanh quán đời
Tạ ơn mắt ngọc môi cười
Lời sông lời suối là lời tình chung.

Rồi một hôm Người qua sông
Vớt câu thơ lạc giữa dòng Mà đau
Cầm câu thơ đã úa nhàu
Để rơi giọt lệ tan vào mênh mông.
Vớt câu thơ lạc giữa dòng Mà đau
Cầm câu thơ đã úa nhàu
Để rơi giọt lệ tan vào mênh mông.
HUYỀN CA ĐẦU TIÊN (21.10.2016)
HC1.*

Cành hoa úa trên tay người buổi ấy
Bỗng một chiều thắm lại những trang thơ
Nửa đời tôi, nửa đời em, mòn mỏi
Là trăm năm chìm mộng cuối phương mờ.
HUYỀN CA
Hồn em như lá mỏng
Mà buồn tôi vàng phai
Đã chìm trong biển động
Đã rơi vào thiên tai
Đời chia tình mấy nhánh
Lòng chia buồn muôn phương
Sông đời tôi hoạn nạn
Chảy qua miền tai ương
Lòng chia buồn muôn phương
Sông đời tôi hoạn nạn
Chảy qua miền tai ương
Ôi thời xanh mắt ngọc
Trôi buồn như chiêm bao
Ôi mùa thu biếc tóc
Nằm ru tình trên vai

Trôi buồn như chiêm bao
Ôi mùa thu biếc tóc
Nằm ru tình trên vai

Em bây giờ đâu đó
Phai chùng áo tiểu thư
Trăng úa hồn khuê nữ
Mây tôi chìm trong thơ
Phai chùng áo tiểu thư
Trăng úa hồn khuê nữ
Mây tôi chìm trong thơ
Thuở tình xanh như lá
Mà vàng cả giấc mơ
Thuở tình mềm như lụa
Mà đau từng câu thơ
Mà vàng cả giấc mơ
Thuở tình mềm như lụa
Mà đau từng câu thơ
Em bây giờ xa vắng
Chìm trong câu kinh buồn
Tôi bây giờ như bóng
Trôi ra ngoài mênh mông.
Chìm trong câu kinh buồn
Tôi bây giờ như bóng
Trôi ra ngoài mênh mông.
22.

Từ dạo đồi Tây ngồi mơ biển Bắc
Hoàng hạc bay, bay mãi chẳng quay về
Tôi như lầu hoang đắm hồn cô tịch
Sợi khói phương trời chìm khuất cơn mê

Từ dạo đồi Tây ngồi mơ biển Bắc
Hoàng hạc bay, bay mãi chẳng quay về
Tôi như lầu hoang đắm hồn cô tịch
Sợi khói phương trời chìm khuất cơn mê
Nhưng rồi em trở về Như định mệnh
Bỏ tôi đi trong suốt cuộc chia lìa
(Cô bé ngày xưa không quàng khăn đỏ
Em quàng lên hồn tôi màu nắng úa phôi phai
Cô bé ngày xưa không bước ra từ cổ tích
Em bước ra từ những giấc mơ tôi)
Bỏ tôi đi trong suốt cuộc chia lìa
(Cô bé ngày xưa không quàng khăn đỏ
Em quàng lên hồn tôi màu nắng úa phôi phai
Cô bé ngày xưa không bước ra từ cổ tích
Em bước ra từ những giấc mơ tôi)
Hai đứa hai phương Bạc lòng dâu bể
Áo thanh xuân còn sót chút màu thơ
( Cô bé ngày xưa thoáng chiều nắng xế
Đã chớm buồn trong mắt nhớ thương ai
Cô bé ngày xưa như thần tiên truyện kể
Rất vô tình đau buốt tóc hương bay)

Áo thanh xuân còn sót chút màu thơ
( Cô bé ngày xưa thoáng chiều nắng xế
Đã chớm buồn trong mắt nhớ thương ai
Cô bé ngày xưa như thần tiên truyện kể
Rất vô tình đau buốt tóc hương bay)

Em trở về Trong chiều định mệnh
Định mệnh quàng lên những đóa nhiệm mầu
Định mệnh quàng lên những đóa nhiệm mầu
(Hỡi cô bé ngày xưa có bao giờ hiểu
Hạnh phúc nào cũng lấp lánh thương đau)?
Hạnh phúc nào cũng lấp lánh thương đau)?
(thơ facebook 2017)

a/
HUYỀN CA 6
6.

a/
tôi đang mưa với Sài Gòn
em đâu đó có lạnh buồn theo mưa
bây giờ, Quảng Ngãi, sớm, trưa
tóc xưa trong gió đã vừa chớm thu
tóc xưa trong gió đã vừa chớm thu
tôi đang mưa với mịt mù
em đâu đó có đợi chờ ai không
Trần Hưng Đạo hay Quang Trung
ai qua Cống Kiểu có cùng tôi nghe
Trần Hưng Đạo hay Quang Trung
ai qua Cống Kiểu có cùng tôi nghe
tiếng buồn mưa chạm cơn mê
tôi Sài Gòn ướt trăm bề nhớ quên.
b/
Quãng Ngải tôi về mưa rất nhẹ
Đường không xa không cách núi ngăn đèo
Mà xa hút trong bóng chiều quạnh quẽ
Áo vàng thu chìm khuất giữa chiêm bao
Lê Văn Trung
HUYỀN CA 7

Em đợi tôi về không?
Quảng Ngãi?
Đường xa vời vợi bến sông Trà
Tôi hẹn bao lần quay trở lại
Mỗi ngày thêm hút nỗi chia xa
Em gọi tôi về không?
Quảng Ngãi?
Chiều mưa ướt lạnh áo thu vàng
Có tôi quán vắng buồn như thể
Chưa về đã vội sớm chia tan
Có tôi quán vắng buồn như thể
Mời nhau chưa cạn mấy ly buồn
Vội chia trăm ngã chìm muôn hướng
Tôi ngồi uống mãi chiếc ly không
Có phải xa rồi em?
Quảng Ngãi
Mưa! Chưa mưa, mà ướt lệ người
Vườn tôi rụng một vành trăng úa
Như tình xưa đã úa vàng rơi
Lê Văn Trung
HUYỀN CA 16
Nếu mai tôi chết bên đồi vắng
Xin khắc tên người lên mộ rêu
Và trăng sẽ khóc lời chia biệt
Và gió than van nhạc của chiều
Xin khắc tên người lên mộ rêu
Và trăng sẽ khóc lời chia biệt
Và gió than van nhạc của chiều

Tôi sẽ nằm nghe những bước chân
Của tình, của nợ, của tri âm
Của những ngày xuân tan tác mộng
Của những mùa hoa nở ngợp hồn
Tôi sẽ nằm nghe tận đáy mồ
Tình động run vì đêm ái ân
Của những hồn ma đang bức rức
Những lần thương nhớ quá nhân gian
Tình động run vì đêm ái ân
Của những hồn ma đang bức rức
Những lần thương nhớ quá nhân gian
Tôi nằm nghe IM LẶNG CUỐI CÙNG
Đã cùng tôi ngủ với HƯ KHÔNG
Đã chìm sâu tận MIỀN U TỊCH
Đã chết tươi nguyên BÓNG NGUYỆT HỒNG
Đã cùng tôi ngủ với HƯ KHÔNG
Đã chìm sâu tận MIỀN U TỊCH
Đã chết tươi nguyên BÓNG NGUYỆT HỒNG
Để nghe tôi thở cùng XA VẮNG
Để hát cùng tôi nhạc máu vang
Để tôi nghìn kiếp TÔI- DÂU - BỂ
Để ghì ôm siết nỗi cô đơn
Để hát cùng tôi nhạc máu vang
Để tôi nghìn kiếp TÔI- DÂU - BỂ
Để ghì ôm siết nỗi cô đơn

Rồi mai tôi chết bên đồi vắng
Tóc người xin phủ kín mộ bia
Để nghìn năm đẫm mùi hương tóc
Chảy thắm hồn tôi buổi TRỞ VỀ.
HUYỀN CA 48
(Để nhớ lại cuộc hội ngộ sau gần 50 năm với những người thân yêu cùng những học trò cũ tại Qui Nhơn 17. 12. 2016, post lại bài thơ cũ viết tặng hai em HL và QL)
Hãy ngồi lại cùng tôi cho có bạn
Cuộc tình người đâu dễ gọi tên nhau
Lời dâu bể đã in màu lên mắt
Giọt mưa chiều thay chén rượu xưa sau
Cuộc tình người đâu dễ gọi tên nhau
Lời dâu bể đã in màu lên mắt
Giọt mưa chiều thay chén rượu xưa sau

Các em đã một thời như chim nhỏ
Lá sân trường xanh tóc mắt thu xanh
Và tôi đã một thời đầy lãng mạn
Yêu các em như yêu trọn trái tim mình
Bốn mươi năm chảy dài như vô tận
Mỗi phận người như mỗi nhánh sông chia
Chưa kịp trùng lai đã chìm ly tán
Tình chưa ươm, tình đã vội tàn khuya

Mỗi phận người như mỗi nhánh sông chia
Chưa kịp trùng lai đã chìm ly tán
Tình chưa ươm, tình đã vội tàn khuya

Hãy ngồi lại cùng tôi cho có bạn
Cuộc tình người tán tụ rất mong manh
Lời dâu bể đã chìm trong nước mắt
Ngồi cùng tôi, đừng vội vã sao đành
Cuộc tình người tán tụ rất mong manh
Lời dâu bể đã chìm trong nước mắt
Ngồi cùng tôi, đừng vội vã sao đành
Mai rồi sẽ trong quán đời quạnh quẽ
Tôi một mình ly rượu cháy trong thơ
Các em nhớ có một lần như thế
Đã cùng tôi ngồi vẽ những cơn mơ
Tôi một mình ly rượu cháy trong thơ
Các em nhớ có một lần như thế
Đã cùng tôi ngồi vẽ những cơn mơ
Đã cùng tôi ngồi buốt buổi đợi chờ
HUYỀN CA
Bài 27*

Gửi lại cho nhau lời tạ từ
Gửi lại cho nhau màu hoa cúc
Nở vàng từ thuở gió tương tư

Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu

Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Áo hoàng hoa chừ cũng phai màu
Em thoát thai từ trăng huyền sử
Cho sầu lặng buốt khúc chiêm bao

Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu

Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Năm ngón tay đan níu tiếng đàn
Có ai ngồi hát ngoài đêm vắng
Lời hẹn hò rơi cuối bến sông
Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Tôi nhớ em nhớ đến bạc nhàu
Ngày mai hỡi những toa tàu lạnh
Nhớ gì mà hối hả đi mau?
Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Em áo len khăn lụa trùm đầu
Giấu trong đôi mắt mùa thu trước
Có chút tình tôi chớm nhạt phai

Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu

Thế nào rồi cũng chia tay mùa thu
Đôi bờ xa có mấy nhịp cầu
Mà sao vời vợi nghìn sông biển
Ai nối cho dài chuyện trước sau?
Lê Văn Trung
HUYỀN CA
23*

*https://www.banvannghe.com/a7886/le-van-trung-huyen-ca
Tôi sẽ về theo dấu lãng quên
Con đường sẽ lạ, chẳng người quen
Vườn ai xanh mướt mùa thu cũ
Mà bóng tình xưa đã úa vàng
Lòng cứ mơ hoài khung trời biếc
Mắt người đen lánh chớm buồn thu
Ôi áo tiểu thư lòng khuê nữ
Chập chờn trong suốt cõi chiêm bao

Tôi sẽ về theo dấu lãng quên
Thuyền tôi vừa cập bến hoàng hôn
Tình em là một dòng sông vắng
Tôi chở sao cho hết nỗi buồn
Cứ ngỡ tình nhau vừa nở muộn
Mà gió chiều sương buốt lạnh về
Để trăm cánh nhỏ màu hoa ấy
Rụng tím như còn thương nhớ ai.
23*

*https://www.banvannghe.com/a7886/le-van-trung-huyen-ca
Tôi sẽ về theo dấu lãng quên
Con đường sẽ lạ, chẳng người quen
Vườn ai xanh mướt mùa thu cũ
Mà bóng tình xưa đã úa vàng
Lòng cứ mơ hoài khung trời biếc
Mắt người đen lánh chớm buồn thu
Ôi áo tiểu thư lòng khuê nữ
Chập chờn trong suốt cõi chiêm bao

Tôi sẽ về theo dấu lãng quên
Thuyền tôi vừa cập bến hoàng hôn
Tình em là một dòng sông vắng
Tôi chở sao cho hết nỗi buồn
Cứ ngỡ tình nhau vừa nở muộn
Mà gió chiều sương buốt lạnh về
Để trăm cánh nhỏ màu hoa ấy
Rụng tím như còn thương nhớ ai.
Lê Văn Trung
HY VỌNG

Có thể một ngày không xa lắm
Mặt trời sẽ mọc ở phương Đông
Và chim sẽ hót tươi màu nắng
Và gió thơm tho áo lụa hồng
Mặt trời sẽ mọc ở phương Đông
Và chim sẽ hót tươi màu nắng
Và gió thơm tho áo lụa hồng
Rừng sẽ reo trăm suối cựa mình
Nước chảy về Đông chảy về Tây
Chảy qua những tấm lòng nhân ái
Chảy qua tình em từng đêm say
Nước chảy về Đông chảy về Tây
Chảy qua những tấm lòng nhân ái
Chảy qua tình em từng đêm say
Tôi sẽ đi theo tiếng gọi mời
Của lời hoa đã nở trên môi
Của màu huyền diệu ươm trên mắt
Của má hồng thơm giọt nắng mai
Của lời hoa đã nở trên môi
Của màu huyền diệu ươm trên mắt
Của má hồng thơm giọt nắng mai
Tôi sẽ vui như sóng với thuyền
Tiếng người trên bến đợi yêu thương
Vòng tay ôm hết tình trăm họ
Vòng tay ôm cả hồn Đông Phương.
Tiếng người trên bến đợi yêu thương
Vòng tay ôm hết tình trăm họ
Vòng tay ôm cả hồn Đông Phương.
Lê Văn Trung


No comments:
Post a Comment