Thursday, April 9, 2020

Thơ Lê Văn Trung - Vần U và V 1


U hoài - Uống nhầm ly rượu của thiên tai - Uống rượu một mình nhớ Bạch Cư Dị - Và em mùa nguyệt nở - Và những ... - Và tình yêu đâu phải chỉ là giấc mơ - Vẫn còn thăm thẳm từng giọt sương - Vẳng nghe tiếng gọi - Vàng phai - Vàng rụng - Vàng óng tình tháng giêng - Vàng thu



U HOÀI
*https://www.thuy-dien-thivanviet.de/2019/12/09/u-ho%C3%A0i-th%C6%A1-nha-th%C6%A1-l%C3%AA-v%C4%83n-trung-vn/

Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Cuộc tình sầu xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Đường trăm năm hun hút mộng không thành

Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trong cuộc thế u buồn
Em đâu đó giữa lòng đời bão động
Có bao giờ chợt nhớ một người không?

Có bao giờ nhuốm chút hồn sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Có bao giờ trong đợi chờ mòn mỏi
Chợt thấy lòng mình quá đổi mênh mông?

Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Một bóng thuyền neo đậu bến cô liêu

Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi cuộc trăm năm?!
                                 Lê Văn Trung

UỐNG NHẦM LY RƯỢU CỦA THIÊN TAI

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=17107

Ngày đã cuối năm, đời sắp cạn
Thôi đau gì nữa mà ai hoài
Sấp ngữa một đời ta chếnh choáng
Uống nhầm ly rượu của thiên tai

Đã đem lòng trải cùng thiên hạ
Đã tiêu hoang xương máu với tình
Đã viết hàng ngàn câu thơ lạ
Gửi vào trời đất mà buồn tênh

Ta say cũng chỉ là say tạm
Ta điên cũng chỉ là điên ngông
Cứ tưởng cố quên là quên được
Cứ tưởng say, điên cho ấm lòng

Ta nhắp tình em như mật đắng
Ta uống lòng người như gai chông
Có khi Thượng Đế còn điên đảo
Thì sá gì ta mà long đong

Ném vội đời mình như viên sỏi
Lặng chìm trong đáy biển nhân gian
Cũng đành một kiếp đời u tối
Cũng đành những nỗi tình chia tan

Ngày cuối năm nghe đời sắp cạn
Thôi khuất, thôi mờ như khói sương
Ta uống nhầm ly đời hoạn nạn
Không say mà sao lòng tang thương?!
                              
Lê Văn Trung

UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH NHỚ BẠCH CƯ DỊ
tôi ngồi rót rượu cho tôi
chén chua xót chén ngậm ngùi đầy vơi
bao nhiêu năm một kiếp người
biết mời ai giữa đất trời hỗn mang

chén bi thương chén đoạn trường
trời Nam biển Bắc mấy phương bụi mờ
sống chưa trọn một đời thơ
buồn rơi giọt rượu trên tờ giấy không

tôi ngồi rót rượu tàn đông
chén phiêu bạt đã cạn dòng sông xưa
hỡi người thiên cổ về chưa
 mời nhau uống chén rượu chờ trăm năm

 chén lao đao chén thăng trầm
 rượu Tầm Dương gởi sóng Tầm Dương trôi
2002 Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


VÀ EM MÙA NGUYỆT NỞ 

*
http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=18249

Trăng bữa ấy vàng hơn màu áo của
Lụa vàng thơm hương mỏng ướp đêm quỳnh
Em bữa ấy và trăng mùa nguyệt nở
Linh hồn tôi bữa ấy chảy đầy trăng
                                 Lê Văn Trung


VÀ NHỮNG ...
Sân ga và những con tàu
Biệt ly và những câu chào lẻ loi
Bờ em và những dòng tôi
Sóng xô xát gọi. Sóng bời bời đau
Dòng sông và những cây cầu
Mà không nối được hai đầu thủy Chung
Nhân gian và những con đường
Những con đường nối nỗi buồn trong tôi

Tình yêu và những mãnh đời
Làm sao vá nổi áo người trăm năm!
                       Lê Văn Trung

VÀ TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHỈ LÀ GIẤC MƠ

Tôi vẫn thường nghe những giai điệu mượt mà của mỗi sớm mai
Nghe rất nhẹ tiếng của bình minh xao động
Phía xa vời vàng óng những viền mây
Nghe gió giật mình rung những vòm cây
Màu xanh thẳm như màu xanh thiếu nữ
Có đôi chim sâu đang thì thầm bên tổ
Chiếc mỏ cong mềm âu yếm gọi liu riu
Cho dẫu đất trời có xa thẳm bao nhiêu
Thì vũ trụ vẫn gói tròn trong chiếc tổ
Tôi chợt nhận ra rằng không có gì bé nhỏ
VÀ TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHỈ LÀ GIẤC MƠ !
Tôi cứ hay nôn nao quay quắt đợi chờ
Những buổi sớm hoa trong vườn đua nở
Những bông hoa là những linh hồn của nghìn năm ở lại
Cùng nhân gian tô thắm những gam màu
Với những đôi bướm vàng đang tình tự yêu nhau
Làm rung nhẹ trái tim đang rạng ngời nắng biếc
Đôi cánh chập chờn vờn nhau trong trò vui tình yêu diễm tuyệt


Như những thiên thần về ru giữa chiêm bao
Ngàn buổi yêu nhau là ngàn giây phút nhiệm mầu
Vườn địa đàng
Đây bài thơ vi diệu
Tôi chợt nhận ra rằng hương sắc đời ngàn năm vĩnh cửu
VÀ TÌNH YÊU ĐÂU PHẢI CHỈ LÀ GIẤC MƠ!
Lê Văn Trung
Bài thơ cho 50 năm đã qua.


VẪN CÒN THĂM THẲM TỪNG GIỌT SƯƠNG

*http://www.saimonthidan.com/?c=article&p=18181

Tôi vẫn biết vòng tay mình bé nhỏ
Triệu vòng ôm không ấm cuộc tình người
Nỗi chia biệt chảy trăm dòng dang dở
Mùa tình xưa vàng úa lá thu phai

Tôi vẫn biết trái tim mòn mỏi nhịp
Mãi dội vào bờ bải bến hoang vu
Năm mươi năm cửa hoàng hôn đã khép
Tình hoàng hôn từ đấy cũng xa mù

Tôi vẫn biết men rượu chiều đã nhạt
Em không về tôi rót cạn đời tôi
Tôi rót mãi vào trùng trùng quên lãng
Máu trong tim từng giọt chảy ngậm ngùi

Ôi dẫu biết một ngàn năm ảo mộng
Mà ngàn năm còn vọng mãi phương người
Mắt mù sương hay mùa sương quá mỏng
Đã tan vào thăm thẳm giấc mơ tôi.
                              Lê Văn Trung



VẲNG NGHE TIẾNG GỌI
 *https://www.banvannghe.com/a5077/lu-c-ba-t-le-van-trung


Tiếng ai gọi cuối con đường
Hay là tiếng của nghìn phương gọi về
Ta còn chìm giữa cơn mê
Vẳng nghe tiếng gọi mà se sắt lòng.(LVT)

VÀNG PHAI

Em đi về đâu đó
Mà buồn tôi vàng theo
Nụ đời chưa kịp nở
Tàn phai cơn mơ chiều
Nắng vàng rơi mấy ngã
Áo xưa vàng hơn xưa
Tóc bay mù gió rối
Vàng hoe nỗi đợi chờ
Bước chân tình quá vội
Ướt vòng tay trong mưa
Mưa vàng phai mấy nỗi
Tình phai vàng cơn mơ
Trang kinh vàng nước mắt
Năm mươi năm chưa nhòa
Năm mươi năm thất lạc
Rồi đành xa đành xa
Em về đâu? Về đâu?
Nắng phai chiều quạnh quẽ
Ai tìm nhau tìm nhau
Đã phai từng giọt lệ.
 Lê Văn Trung - Viết cho 21.5 đến 30.5


VÀNG RỤNG

Rồi một chiều rượu đắng cả hoàng hôn
Tôi ngồi đếm tuổi đời tôi rơi chậm
Rơi như thể cuộc tình duyên quá muộn
Rơi như mùa vàng rụng những mùa rơi

Tôi thấy tôi trong hiu quạnh đất trời
Không đóm lửa về soi lòng úa lạnh
Tôi thấy tôi như một màu sương quạnh
Rơi không đành! Lãng đãng một đời sương

Rơi không đành nhuộm trắng cả hoàng hôn
Cho giọt rượu đắng bầm lời dang dỡ
Cho giọt rượu như lệ người rơi vỡ
Trên môi tình một thuở cháy niềm đau

Trên môi tình lạc lỏng kiếm tìm nhau
Tôi say buốt giữa men chiều rượu đắng
Em thì mãi là MỘT MIỀN IM LẶNG
Nỗi đau nào tôi gọi mãi tên tôi?
                                 Lê Văn Trung


Tình em vàng hoa cúc
Thơm tho hồn tháng giêng
Chải mềm xuân lên tóc
Hương yêu cườm men xanh

Tình em nồng hương mật
Lòng tôi đang ươm tơ
Đa tình con dế nhỏ
Gáy vang chiều xuân mơ

Ai về ngang đầu ngõ
Thả một cánh mai vàng
Hay tình em vừa nở
Giữa lòng tôi xuân sang

Thơ tôi vừa ướp nhụy
Hàm tiếu tình tháng giêng
Con đường hoa trải lụa
Vàng óng lời yêu em
Lê Văn Trung



VÀNG THU
Rồi xa vắng một mùa thu
Rồi hiu hắt giữa hoang vu bãi chiều
Vàng rơi rơi vàng bay bay
Thơ tôi vàng với sương phai cuối mùa

Vàng trong mưa vàng cơn mơ
Ai về vườn cũ ngồi chờ đợi thu
Vàng âm u vàng mịt mù
Tóc người với gió vàng xao xác buồn

Mây về đâu trắng mênh mông
Nỗi hiu hắt nhớ bềnh bồng như sương
Chút tình thu cũng hoang đường
Thơ không chở hết vô cùng vàng thu
Lê Văn Trung

No comments:

Post a Comment

Huyền Ca Vô Tận

HUYỀN CA VÔ TẬN * Trích đoạn 7. Tôi ngồi, ngỡ đã nghìn năm Màu mây thiên cổ úa vàng nỗi đau Câu kinh xưa hết nhiệm mầu Chùa xưa rêu ph...