Saturday, April 11, 2020

Thơ Lê Văn Trung - Vần D 1

Đã hết phiêu bồng - Dạ khúc - Dạ khúc trăng - Dạ lan hương - Đã mất nhau từ trong cơn mơ - Dạ sầu ngâm - Dâng hiến - Đành cũng không đề - Đành đoạn cùng lãng quên - Đành quên - Đất trời đâu nỡ phụ ta - Đất trời đâu phải của riêng ai - Đất và thơ hòa lệ máu dâng đời - Dẫu có quên đi - Đâu dễ nói lời chia tay - Để trả lời một câu hỏi - Đêm đợi ngày mong - Đêm nằm đợi mưa - Đêm ngồi khâu áo - Đêm qua mơ thấy em về - Đêm sông hàn - Đêm tân hôn - Đêm trắng - Đêm và ngày hình như đã quên nhau - Diệu ngôn - Định mệnh - Định mệnh thi sĩ - Dỡ dang


ĐÃ HẾT PHIÊU BỒNG
Ta về đây với chút lòng lãng quên
Xe qua mấy nẻo gập ghềnh
Quán đời ta dựng bên triền núi cao
Sẽ còn lại với mai sau
Một hồn lảng vảng chia sầu cỏ cây
                    Lê Văn Trung
Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến, Tập I, Thư Ấn Quán 2007)


DẠ KHÚC
Giữa đêm tình gáy sương
Em ủ một màu trăng
Lắng tim buồn trong cỏ

Tôi làm con sâu đo
Trên nhánh đời vô lượng
Em chỉ là giấc mơ
Tôi đo từng bước muộn
Tôi đo từng bước run
Không ra ngoài ảo tượng

Em ở phía vô cùng
Tôi quanh đời bé mọn

Tôi làm con bướm đêm
Cánh rụng, nằm trên đất
Cánh bướm nào trong em
Đã biến hình lột xác
Tôi nằm trên đất chết
Có bao giờ nguôi quên
Bên kia bờ huỷ diệt

Tôi làm hoa tí ngọ
Nở đúng giờ nhân gian
Tôi làm con dế nhỏ
Gáy giữa tình chia tan
Em về trưa hoa tàn
Em về khuya trăng vỡ
Con bướm tình tắt thở
Chỉ còn màu sương loang

Tôi nằm nghe bước nhỏ
Mùa thu người trăm năm
Tôi trải lòng cỏ úa
Lên mộ sầu ăn năn
Mai em về tóc xoả
Giọt lệ buồn căm căm
Con dế tình khản giọng
Dưới vực chiều xa xăm

Trăm nhánh đời vô lượng
Tôi đo hồn thiên thu
Tôi luân hồi hoá bướm
Cánh rụng nằm bên hoa

Em ở phía trời xa
Khúc dạ cầm im bặt.
     Lê Văn Trung - 2008


DẠ KHÚC TRĂNG

Em ơi đêm nay trăng không về
Trăng còn lang thang mù cơn mê
Ôi trăng vàng xưa mùa nguyệt nở
Ôi trăng tình xưa vàng câu thơ

Trăng thơm ôi mùa trăng hương phai
Ôi trăng hồn tôi trên vai gầy
Em về qua phố trăng vàng phố
Tôi về qua em trăng hương bay

Sao không cùng tôi trăng mơ Huyền
Sao không cùng tôi trăng nguyệt cầm
Ôi trăng về đâu năm cung trầm
Tương tư từ trong mùa trăng tan

Em ơi trăng còn say hương ngàn
Nao nao hồn tôi cơn mê hoan
Ai trói hồn tôi bằng sợi tóc
Ai giam tình tôi đôi môi ngoan

Thôi thôi, đành thôi trăng hoang đường
Thôi thôi, đành thôi mù trăng sương
Ai giết hồn tôi bằng đôi mắt
Ai hát tình tôi ngời thiên hương

Em ơi! Về đâu? Trăng muôn phương!
Lê Văn Trung

DẠ LAN HƯƠNG
nụ hoa bừng giữa đêm hương
nở trinh nguyên đóa vô thường đời em
hồn tôi như giọt sương quỳnh
chảy đôi dòng lệ trên nhành từ tâm
kiếm tìm tận cõi vô ngôn
đốt thơ oan nghiệt – khép vòng tử sinh
không tôi vô ảnh vô hình
không em, khói bụi phù vân lụy phiền
chỉ còn thoáng dạ lan hương
thoát thai từ buổi tang thương đất trời.
Lê Văn Trung (Cát bụi phận người)


ĐÃ MẤT NHAU TỪ CƠN MƠ

Đã mất nhau từ buổi chớm thu
Đã lạc nhau từ mộng ban đầu
Em về xiêm áo qua sông lạ
Để bến ngày xưa lạnh mấy màu

Mười năm, năm mươi hay trăm năm
Trăng đời nhau khuyết mãi đêm rằm
Tôi ươm sương khói chưng thành rượu
Tôi ủ tình tôi thành hơi men

Đã mất nhau từ những ngỡ ngàng
Mất nhau trong những lời dỡ dang
Em cài hoa thắm sang vườn mới
Có xót thương chi những bẽ bàng

Nắng đã phai, chiều cũng vàng phai
Gió buốt lòng như tiếng thở dài
Tôi đứng trông chiều rơi xuống chậm
Rơi hoài chưa hết cuộc tình ai.
                             Lê Văn Trung



DẠ SẦU NGÂM
Bên tường rêu mọc
Dưới bóng nguyệt mờ
Em ngồi xõa tóc
Thả sầu trong mơ
Đàn ai tơ vàng
Lời ai ngân vang
Buồn như tiếng than
Chìm trong đêm tàn
Rơi trong sương tan
Chim khuya chuyền cành
Chuông chùa sang canh
Lê Văn Trung (1.70)


DÂNG HIẾN

Tôi xin mở rộng lòng mình
Như lòng xuân cũng mông mênh đất trời
Tôi xin trải vẹn niềm vui
Trong tim em - trong tim người, tôi yêu
Tôi xin xanh lại từ đầu
Nhuộm vào thơ phút nhiệm mầu tinh khôi
Tôi và hoa nở rạng ngời
Tôi và hương ướp lụa người áo mây
Tôi xin làm cốc rượu đầy
Cho môi tình ái nồng say ái tình.
                           Lê Văn Trung


ĐÀNH CŨNG KHÔNG ĐỀ

Ngày tiếp tiếp trùng trùng vây nỗi nhớ
Mưa mưa mưa nghìn dặm ướt xa mù
Ta đứng giữa loài người, như khách lạ
Thắp giùm ta ngọn lửa hỡi hoang vu

Dòng dòng chảy dòng dòng trôi trùng điệp
Sông tôi ơi đành cạn cuộc tình em
Nghìn nghìn cõi, nghìn nghìn lời đã khép
Ta gọi tên mình lạc lõng giữa đêm đêm.
                                     Lê Văn Trung


ĐÀNH ĐOẠN CÙNG LÃNG QUÊN

Ta mệt nhoài lội ngược
Em âm thầm về xuôi
Hai cảnh đời hai lối
Hai mãnh tình hai nơi
Thác ghềnh xô bờ đá
Ta tróc vảy trầy vi
Ta tàn hơi đói lã
Chết bên bờ thiên tai
Em nuôi hồn biển lớn
Mộng chín trái tim hồng
Trăm năm còn khát vọng
Giữa muôn trùng nhân gian
Rồi ngày cơn bão dữ
Nước dâng tràn tai ương
Ta chìm theo nước cuốn
Ta trôi cùng tang thương
Bập bềnh trên biển động
Xác vật vờ lênh đênh
Em vừa tàn cơn mộng
Đành đoạn cùng lãng quên.
               Lê Văn Trung


ĐÀNH QUÊN
(Tặng T.H.Thư và H.Đ.Thao)
Thuở bình yên em gánh gạo qua đồng
Má hồng thơm như lúa đồng mới nở
Lòng reo vang như mở hội bên sông

Lời hẹn ước trăm năm tình nghĩa cũ
Xóm làng xưa mái rạ túp tranh nghèo
Đôi ta là chim rừng là bướm nội
Cưới nhau giữa ngày xuân ấm nắng vàng reo

Anh nhớ từng con đường thôn, lối xóm
Những đêm hè đom đóm lập lòe bay
Nhớ khói hoàng hôn, nhớ sương buổi sớm
Nhớ nụ hôn nồng, lành lạnh gió heo may

Nhớ khóm bèo trôi, nhớ chùm bông súng
Trường làng xưa, chim sáo nở mùa này
Nhớ lũy tre xanh, sân đình rợp bóng
Nhớ buổi hẹn hò tay ấm trong tay …

Anh ngồi nhìn cụm hoa vàng bỗng nhớ
Thuở thanh bình xa lắm phải không em?
Lời hẹn ước? Không bao giờ tao ngộ
Phút trùng lai, thôi nhé cũng đành quên

Con đường cũ kẽm gai, mìn nghẽn lối
Mà phương trời khói lửa cố hương ơi!
Em đã chết hay vẫn mòn mỏi đợi
Còn gì đâu! Thôi đã lạc nhau rồi
Lê Văn Trung (Xuân Tân Hợi)


ĐẤT TRỜI ĐÂU NỠ PHỤ TA

Thế đó! Đất trời không nỡ để
Ta về như một kẻ bại vong
Trơ trụi hàng cây xưa rủ bóng
Đợi chờ ta rụng hết lá vàng

Vẫn còn đâu đó xa hun hút
Hoa cúc rừng xưa sót mấy bông
Thoảng chút hương vàng trôi man mác
Như níu thầm nhau một nỗi buồn

Vẫn dòng sông nhớ không đành chảy
Để chở lòng xưa qua bến xưa
Và để lòng xưa nghe sóng dội
Lời của trăm năm dẫu xóa mờ

Thế đó! Đất trời đâu nỡ phụ
Ta về thương tật trái tim đau
Vẫn còn giọt máu màu trăng vỡ
Chảy nghẹn ngào qua cuộc bể dâu

Thế đó! Đất trời đâu nỡ để
Ta về ngồi lại một mình ta
Bên thềm hiên vắng còn in bóng
Ta, bóng nhìn nhau mừng lệ nhòa.
                          Lê Văn Trung


ĐẤT TRỜI ĐÂU PHẢI CỦA AI
"Dans l' attente de la mort on retrouve la vie. Et sa vie"


Bao năm đất đá còn mưng mủ
Thì sá gì ta khúc ruột mềm
Thì sá gì em lòng cô phụ
Sá gì tài tử với giai nhân

Đời như trăm nhánh sông bồi lở
Ta chảy về đâu cũng muộn phiền
Ta cũng đầu ghềnh em cuối bải
Mỗi người chảy một nhánh đời riêng

Trôi mịt mù theo dòng lãng quên
Trôi về đâu hỡi tuổi hoa niên
Hoa đang hương sắc, đương hàm tiếu
Vội úa tàn theo những biến thiên

Về đâu cũng dẫn vào mê lộ
Ta co tàu lạc mấy sân ga
Đất đá còn đau niềm cố thổ
Về đâu? Mờ mịt bóng quê nhà

Nơi nao ta cũng là lưu khách
Quán trọ tình em chẳng hẹn về
Chẳng hẹn, mà đau bầm gan ruột
Đất trời đâu phải của riêng ai!

(Xin được đi lại bài thơ đã ghi một dấu ấn đậm nét trong tôi).
                                    Lê Văn Trung

ĐẤT VÀ THƠ HÒA LỆ MÁU DÂNG ĐỜI

*https://www.banvannghe.com/a4194/tho-le-van-trung
*http://www.phamcaohoang.com/2018/04/547-tho-le-van-trung-at-va-tho-hoa-le.html


Không chỉ làm thơ ta còn cày ruộng
Lòng khoan dung như cây cỏ ven bờ
Nghe con dế gáy xa hồn sương mỏng
Và tình em ngũ sắc nở vào thơ

Thương hoa khế tím chiều rơi nỗi nhớ
Thương hàng cau xanh tóc thuở yêu người
Thương con quốc gọi tình mùa mưa lũ
Thương bàn tay vói mộng cuối chân trời

Không chỉ yêu em ta còn yêu đá sỏi
Sớm lên đồi chiều lội suối bình yên
Thương con cá bơi xuôi con còng bò ngược
Thương đời mình, thương cát sỏi không tên

Ta từng buổi vai gầy phơi nắng gắt
Cúi hôn từng cọng cỏ lạnh hơi sương
Xin ôm cả đất trời cả hồn thu biếc
Lá xanh vì nhuộm máu buổi tai ương

Không chỉ yêu em ta còn yêu khe suối
Từ ngàn xa réo gọi những dòng sông
 Em xỏa tóc gội đầu hong nắng mới
Và nỗi đau xưa thành sẹo trong hồn

Không chỉ làm thơ ta còn cày ruộng
Đất và thơ hòa lệ máu dâng đời
Xin dâng cả trái tim còn nóng hổi
Thuở tình xanh men rượu ngọt môi người 

   Lê Văn Trung (từ blog Phạm Cao Hoàng)



DẪU CÓ "QUÊN ĐI"
Dẫu có quên đi, chiều vẫn mưa
Mùa thu buồn quá cũng chưa về
Mà sao vàng cả lời thơ cũ
Mà sao chùng cả hồn mây bay

Dẫu có quên đi, vẫn nghìn trùng
Buồn như buồn nhớ một dòng sông
Buồn như lệ tím bầm trong mắt
Buồn như lời hát chìm bên song

Dẫu có quên đi, nỗi muộn phiền
Còn gì mà nợ với tình duyên
Vườn xưa đã tạnh mùa thương nhớ
Lòng xưa đã lạnh màu nhớ quên

Trời thu chưa mà tình chớm vàng
Rượu ủ từ men lệ chứa chan
Em rót vào thơ buồn chếnh choáng
Tôi uống vào thơ say mênh mang

Dẫu có quên đi, dù đành đoạn
Thuyền em nghìn dặm chẳng quay về
Thì trăng cổ độ còn hiu hắt
Sáng một bờ mong, một bến chờ
                          Lê văn Trung

ĐÂU DỄ NÓI LỜI CHIA TAY

Rất khó để nói lời chia tay với nhau
Phải không H? Phải không H?
Định mệnh đã gắn bó đời ta ba mươi năm
Số phận đã buộc chặt đời ta ba mươi năm
Có dễ gì đâu một sớm một chiều
Dù nửa đời người dù trọn đời người
Làm sao xác định phút giây khởi đầu và điểm dừng sau hết
Cho nên rất khó nói lời chia tay
Dù ở đâu đó giữa đất trời mênh mông cũng có một có đường chia biệt
Cũng có một lần ta rơi nước mắt
Không phải để xót thương không phải để vui mừng
Chúng ta chỉ ngỡ ngàng trước cái còn cái mất
Rất khó để nói lời chia tay cuộc đời này
Có thể ta còn đứng bơ vơ đâu đó trên sân ga đời
Không ai đưa tiễn
Không ai nói lời biệt ly
Em vẫn ngược xuôi đời vẫn ngược xuôi bươn chải
Cho dẫu tôi chẳng đợi chờ ai chẳng hoài mong điều gì
Cho dẫu rất tình cờ ai đó ngoái nhìn tôi
Cho dẫu không một cái vẫy ta một nét nhìn ái ngại
Và chúng ta ai cũng biết rằng
Thế nào rồi ta cũng giã từ
Thế nào rồi ta cũng bỏ lại
Những hân hoan phiền muộn yêu thương ngọt ngào những đắng cay chua xót
Không thể nói lời chia tay
Lặng lẽ ra đi lặng lẽ giã từ.
Lê Văn Trung (Trích thi phẩm BIỆT)

ĐỂ TRẢ LỜI MỘT CÂU HỎI

Ngói?
Là cõi lặng câm
Ngói?
Là giọt lệ rơi bầm câu thơ
Ngói?
Là một cơn mơ
Ngói?
Là ảo ảnh bên bờ chiêm bao
Ngói?
Là một nỗi đau
Là hương thiên cổ, là màu thu xưa
Ngói là mắt 
Ngói là môi
Ngói là huyền mộng chập chùng chia tan
Ngói?
Là giọt lệ thu vàng
Là sương ảo mộng chưa tàn câu thơ
Ngói là gió
Ngói là mưa
Ngói là bến đợi sông chờ mù tăm
Ngói?
Là lỡ cuộc trăm năm
Là dang dỡ, là xa xăm
Cũng đành
Ta về, ga vắng, buồn tênh
Về không kịp!
Chuyến tàu đêm.
Cuối cùng.
                     Lê Văn Trung


ĐÊM ĐỢI NGÀY MONG

Nghe đêm khua động bóng ngày
Áo hoa vườn cũ hương bay trắng ngần
Đêm chìm theo mộng vừa tan
Tiếng chim cuống quýt gọi đàn trong sương

Em về theo dặm vàng trăng
Còn vương mấy sợi mây giăng bên trời
Đêm trầm từng giọt đêm vơi
Bàn tay nguyệt hái nụ cười cài hoa

Ôi da thịt quá lụa là
Ươm vào đêm bỗng ngọc ngà nắng mai
Đêm vơi cho giọt sương đầy
Trong đôi mắt của mộng ngày chờ nhau.
                         Lê Văn Trung


ĐÊM NẰM ĐỢI MƯA
*https://www.banvannghe.com/a5077/lu-c-ba-t-le-van-trung  


Đêm tôi nằm đợi mưa về
Tắc kè gọi bạn tình nghe não lòng
Lời ru buồn lọt qua song
Như lời khắc khoải chờ mong nghìn trùng

Mưa đời em giọt tình nồng
Rơi về đâu giữa mịt mùng đời tôi
Bờ bãi tôi buổi xa người
Đìu hiu lau sậy ngậm ngùi khói sương

Mưa đời vạn nẽo nghìn phương
Giọt nào rơi chạm nỗi buồn đêm tôi?
Lê Văn Trung


ĐÊM NGỒI KHÂU ÁO

Đêm khuya chong đèn khâu manh áo
Áo xuân thì tơi tã mộng nhàu phai
Kẻ lỡ vận đẩy đời mình quanh quẩn
Giữa cõi người đốt đuốc cháy tương lai

Thương mình nắm chặt bàn tay
Dắt mình qua hết một ngày phù vân
Đêm thức với trăng buồn với gió
Nhuốm lại lòng mình một chút hương

Cố nén cho quen mùi tân khổ
Chôn giữa trời đêm một nỗi buồn
Ngỡ rằng thiên địa mênh mông
Cho mình nương náu một vòng tử sinh

Con chim ngái ngủ trong lùm tối
Cất tiếng ai hoài động lá sương
Tưởng ai vừa trở về lay gọi
Thức dậy đi nào hỡi núi sông

Thương mình hai bàn tay không
Ngồi khâu chi hỡi áo lòng rách bươm
Đêm khuya khoắt chong đèn đọc sách
Đọc để rồi chua xót phận mình

Chữ nghĩa ai mài ra cung kiếm
Đây lòng ta tảng đá vô danh.
                      Lê Văn Trung

ĐÊM QUA MƠ THẤY EM VỀ
*https://www.banvannghe.com/p11a10758/5/le-van-trung-ai-dem-cai-lanh-nghin-nam-cu


Em về hò hẹn một ngày vui
Hoa khế vườn tôi nở tím ngời
Và nở trong hồn tôi rạng rỡ
Nụ tình nguyên vẹn thắm trên môi

Em thấy chăng? Lá cũng dịu dàng
Đưa tay bồng nhẹ chú chim ngoan
Và nghe chim hót lời ân ái
Để khóm quỳnh anh cũng nở vàng

Em thấy chăng? Những con chuồn ớt
Khoe cái đa tình cuống quít nhau
Và đôi cánh mỏng như là gió
Áo em chiều trắng áo không màu

Em thấy chăng? Tình mỏng như sương
Tình qua vườn biếc áo chưa hồng
Hay da thịt của chiều con gái
Rất nhẹ như màu của nhớ mong

Em thấy chăng? Ngơ ngẩn một người
Phải là tôi? Có phải là tôi
Hay là thấp thoáng hồn thơ ngọc
Và chỉ là mơ! Chỉ thế thôi!

Ừ chỉ là mơ, hoa khế ơi
Nở chi cho tím cả hồn tôi
Chiều ơi! Im gió! Đừng! Hoa rụng
Rụng tím, chiều ơi! Nỗi nhớ người.
      
Lê Văn Trung – Đà Nẵng 05. 2017


ĐÊM SÔNG HÀN

Một thời niên thiếu sông ơi
Đã trôi mù biệt cuối trời phù vân
                    Lê Văn Trung


ĐÊM TÂN HÔN
Em hãy nở Một đóa hồng
Tôi xin Tạ hết tấm lòng cỏ cây
Em hãy rót Chén rượu đầy
Tôi xin Say với lòng say đất trời
Và hãy hát Khúc tình vui
Cho đêm tôi Rót mật ngời lên thơ.
                       Lê Văn Trung


ĐÊM TRẮNG
Người không uống một ta say một mình
Trải lòng ta với mông mênh
Giọt sương độ lượng rơi mềm nỗi đau

Trải lòng ta với biển dâu
Dòng sông còn những nông sâu cõi người
Ta mời rượu đắng trên môi
Không còn ai chén rượu mời phai men

Cuối bờ là cõi lãng quên
Cuối dòng là bóng thuyền lênh đênh về
Ta mời trắng một đêm say
Thuyền ai hay bóng người ngoài vô biên?
                               Lê Văn Trung


Đêm Và Ngày Hình Như Đã Quên Nhau

Đêm đã cạn mà ngày chưa kịp sáng
Màu khuya sương che khuất bóng em về
Cánh chim nhạn ẩn trong viền mây xám
Rớt tiếng buồn âm vọng suốt cơn mơ
Tôi chờ đợi
Chờ
Tháng tàn năm lụn
Mây đời em theo gió thổi muôn chiều
Tôi vẫn thắp lắt leo từng khát vọng
Tôi vẫn ươm
Vàng úa những rong rêu
Tiếng ai gọi bên kia bờ ảo mộng
Mà cưu mang nặng trĩu nỗi ưu phiền
Tôi nhuốm lửa vun tàn tro hư tưởng
Em trở về xỏa tóc ướp hương đêm
Ai gõ nhịp vào tim tôi
Từng nhịp
Từng nhịp buồn
Từng nhịp vỡ
Từng cơn
Nghe xa vắng rạc rời từng nhịp bước
Bước chân về hay lá rụng ngoài hiên
Ôi đêm cạn mà lòng chưa kịp sáng
Đêm và ngày hình như đã quên nhau.
Lê Văn Trung


DIỆU NGÔN
Người ướp tình thơm trong ngực biếc
Đêm trầm hương quyện cả cơn mơ
Ta sẽ vì em mà nhã nhạc
Ta sẽ vì em mà thiên thai

Đêm rất tinh tuyền đêm ngát hương
Này em nhẹ mở cửa thiên đường
Cho đêm mộng vỡ nghìn cơn khát
Cho tình đau tê từng đốt xương

Ôi giọt lệ ngời thơm hương mật
Em rót cho đầy một giấc mơ
Trăng xưa đã vỡ từ muôn kiếp
Chợt ngất ngây rằm một đóa thơ

Xin ướp tình xanh trong ngực biếc
Ta sẽ vì em mà nhã ca
Ta sẽ vì em mà Thánh nhạc
Tình sẽ vì em mà nở hoa.
                   Lê Văn Trung


ĐỊNH MỆNH
*https://www.banvannghe.com/a10896/le-van-trung-duong-co-nhieu-hoa-xuyen-chi


Tôi sấp ngửa đời tôi những lá bài định mệnh
Như cuộc tình tôi sấp ngửa giữa tai ương
Em như mây như sương như nỗi buồn tôi chập chùng ẩn hiện
Như mùa thu tôi vàng úa mộng hoang đường

Tôi sấp ngửa đời tôi em sấp ngửa nỗi buồn
Con xúc xắc tung trăm lần vẫn rơi về hệ lụy
Em sấp ngửa tình tôi đồng xu cứ xoay hoài trên mặt đời lửa cháy
Tôi xoay tròn lảo đảo cuộc trăm năm

Ngọn gió oan khiên thổi suốt cuộc thăng trầm
Tôi úa lá rơi buồn trên mặt đất
Cuộc người kiếm tìm ngàn năm những cái còn cái mất
Nhát dao đời trăm vết chém dọc ngang

Tôi sấp ngửa đời tôi như tên lãng du phung phí những đam mê giữa giông bão điêu tàn
Em sấp ngửa cuộc tình tôi cứ đổ về quên lãng
Rơi mặt nào giữa hai màu tối sáng
Rơi mặt nào cũng tay trắng về không
Rơi mặt nào cũng thiên cổ phù vân
Dấu định mệnh in hằn trên lá bài sấp ngửa.
                                Lê Văn Trung


ĐỊNH MỆNH THI SỸ (*)
Thơ cho Cõi Lặng Im
Này ngươi
Thi sỹ của mọi thời đại
Thi sỹ của những thi sỹ
Hãy nhận lấy vinh quang đời ngươi
Là nỗi khổ đau của nhân loại
Hãy nhận lấy hào quang đời ngươi
Là niềm thống hối đã Thánh hóa bằng phép rửa nhiệm mầu
Hãy nhận lấy ân huệ đời ngươi
Là những ly tan vỡ nát trong trái tim chuộc tội
Hỡi thi sỹ vĩ đại của thiên thu vĩ đại
Con đường hủy diệt đang chờ đợi ngươi
Sau bữa tiệc mừng phục sinh
Thơ ngươi sẽ ép thành rượu nho
Tưới lên những đóa hoa hồng
Trên cánh đồng Sự Sống
Mỗi nụ hoa là một nỗi khổ đau
Về một điều ước
Mỗi nụ hoa là một vì sao
Trong bầu trời Sự Thật
Này ngươi
Thi sỹ của Quê Hương Lưu Đày
Thi sỹ của Ngục Tù Nô Lệ
Của một chủng tộc đánh mất cội nguồn
Của ảo tưởng về một vỹ nhân
Của những lừa bịp nhân danh công lý
Nhân danh tự do và bánh mì
Hãy nhận lấy vòng hoa cuối cùng
Vòng hoa tang
Vòng hoa tang cho một Tổ Quốc bị bức tử
Hơn hai trăm năm
Như một Israel khác.
    Lê Văn Trung
(*) Chữ của Khalil Gibrant


DỞ DANG
( Thơ cho Cõi Lặng Im )
Đi chưa cuối những con đường
Mà chiều tôi đã ngập ngừng bước chân
Qua chưa hết một dòng sông
Mà hoàng hôn đã mịt mùng khói sương
Uống chưa cạn một ly buồn
Mà men rượu cháy cả hồn thu xưa
Mơ hoài chưa hết cơn mơ
Mà nghe hoạn nạn bên bờ chiêm bao
Rụng chưa hết một mùa đau
Vàng thu tôi mãi xôn xao lá vàng
Mây đời tôi mãi lang thang
Từ em mang nỗi dở dang theo cùng.
                        Lê Văn Trung







No comments:

Post a Comment

Huyền Ca Vô Tận

HUYỀN CA VÔ TẬN * Trích đoạn 7. Tôi ngồi, ngỡ đã nghìn năm Màu mây thiên cổ úa vàng nỗi đau Câu kinh xưa hết nhiệm mầu Chùa xưa rêu ph...